Kỹ năng quản lýChuyện Công sởNăng suất cá nhânGiao tiếpPhát triển nghề nghiệp

Làm sao để thoát khỏi những rắc rối tình cảm trong cuộc sống của bạn?

10:06 01/11/2013 in Năng suất cá nhân

Bạn đã bao giờ nhìn thấy trò chơi “Finger” ( Chinese Finger Puzzle)  của người Trung Quốc chưa?

Chúng là những chiếc ống nhỏ, làm từ những mảnh giấy xoắn lại với nhau,trông có vẻ đơn giản. Thường thì trò chơi được tiến hành như thế này :

Bạn của bạn đưa cho bạn cái Finger Puzzle đó, và hướng dẫn bạn chèn 2 ngón chỏ của mình vào mỗi đầu của nó.

 

 

Và bạn sẽ làm như thế.

Tiếp đó, bạn của bạn, với một nụ cười “nham hiểm”, yêu cầu bạn đưa những ngón tay ra khỏi cái ống.

Oái oăm thay, điều này sao mà thật là khó, bạn cố gắng rút những ngón tay ra.

Nhưng lại không thể, cái ống cứ thắt chặt quanh  những ngón tay của bạn.

Theo phản xạ tự nhiên, bạn sẽ cố rút tay ra mạnh hơn.

Cái ống siết chặt hơn, sâu hơn xung quanh những ngón tay bạn, lúc này, bạn của bạn không chỉ cười mà còn cười toáng lên.

Cảm giác tức giận, hậm hực bắt đầu xuất hiện, bạn nghĩ rằng: mẩu giấy nhỏ bé thế này sẽ không thể làm mình khuất phục được. Lúc đó, bạn thực sự sẽ cố hết sức để thoát khỏi cái ống, thậm chí còn cố xoắn nó lại để rút ra.

Lúc này, cái ống chặt lắm rồi, bạn cảm thấy đầu những ngón tay bắt đầu sưng tấy lên.

Cuối cùng, bạn của bạn giúp bạn cầm hai cánh tay và nhẹ nhàng đẩy những ngón tay của bạn vào nhau.

Cái ống bắt đầu nới lỏng ra và bạn mới thoát khỏi nó.

Giá mà bạn đầu hàng thay vì cứ cố gắng chống lại nó nhỉ?

Đã bao nhiêu lần bạn gặp những thứ tương tự như trò chơi “Chinese Finger Puzzle” này ? Cố chống lại một thứ gì đó chỉ để nhận ra rằng đáng ra bạn đã có thể bỏ qua nó để có được một cảm giác thoải mái mà bạn chưa hề biết đến trước đó?

Tôi cũng đã từng trải qua rất nhiều những khoảnh khắc như thế trong cuộc đời mình. Chúng trải rộng từ những khoảnh khắc “aha” mỗi ngày đến những sự việc sâu sắc hơn, những sự kiện thay đổi được cuộc sống.  Đây là những gì về chúng đây :

 KHOẢNH KHẮC “AHA” MỖI NGÀY

Tôi bị “kẹt” trong dòng xe cộ dưới đèn dừng (đèn đỏ), và tôi đã bị muộn cuộc gặp gỡ công việc. Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh và mạnh khi phải chờ đèn chuyển sang màu xanh. Các khớp ngón tay bắt đầu trắng bệch ra khi tôi bóp chặt vô lăng.

Rồi những ý nghĩ  bắt đầu trở lại như bình thường vì đây không phải lần đầu tiên tôi gặp tình trạng như thế này.

“Tại sao đèn không chuyển màu? Mình sắp muộn đến nơi rồi, thật tệ trước mặt sếp. Tại sao mình không đi sớm hơn nhỉ? Mình lúc nào cũng muộn. Đúng là một thói quen tồi. Điều này tệ thật đấy. Sao nó cứ xảy ra mãi thế nhỉ?

Sau đó, đột nhiên tôi dừng lại ở dòng suy nghĩ tiêu cực này.

Lần đầu tiên, tôi thật sự cảm nhận được nhịp đập mạnh của trái tim, cái nắm thật chặt vào vô lăng, những lo lắng, băn khoăn cứ luẩn quẩn trong đầu.

Một ý nghĩ xảy ra trong tôi : Mình không thể thay đổi đèn đỏ sang đèn xanh. Mình chẳng thể điều khiển được nó. Tại sao mình cứ cố làm bản thân khó chịu vì những thứ mà mình không thể nào kiểm soát nổi ?

Tôi thở thật sâu và thả lỏng cái nắm tay nặng nề vào vô lăng kia. Máu bắt đầu trở lại những ngón tay thật thoải mái. Cái thở sâu cũng tuyệt.

Khi nghỉ ngơi, những ý nghĩ khác lại đến với tôi. “Mình không cần phải lo lắng, giận giữ với những thứ mà mình không thể kiểm soát. Cái duy nhất mà mình có thể điều khiển được chính là thói đi muộn của mình, và, thậm chí khi mình muộn thật thì cái gì mới là điều tệ nhất sẽ xảy ra ? Mình đã muộn rất nhiều lần trước đây, nhưng thế giới cũng chẳng thể nổ tung lên được”. Cái cách mà tôi lo lắng và khó chịu, bạn sẽ tưởng như chiến tranh đang đến gần ấy.

Ngày hôm đó, khoảnh khắc đó, tôi đã quyết định từ bỏ thái độ khó chịu,lo lắng về mọi thứ mà mình không thể kiểm soát.

Đèn dừng (đèn đỏ)  không thể thay đổi được.

Giao thông bị tắc nghẽn.

Người phụ nữ đứng trước tôi ở Starbucks yêu cầu 12 món đồ uống và thanh toán từng món một chỉ vì bà ta muốn có nhiều điểm hơn trên tấm thẻ vàng của mình.

Điều gì đã khiến những suy nghĩ trong tôi thay đổi? Tôi thích sự bình yên trong cái thở dài hơn là cứ tức tối để rồi lúc nào cũng cảm thấy ngột ngạt.

SỰ KIỆN THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI

Năm đó là năm 1998 , tôi 34 tuổi , tôi đến một vùng yên tĩnh trên hòn đảo Vashon, ở Washington và rồi không muốn ở đây nữa.

Những người tổ chức đã cam kết rằng ở đó sẽ là khoảng thời gian để chúng tôi lấp đầy tinh thần và nghiệm ra những khả năng độc nhất của bản thân mình. Công việc của tôi ở một bệnh viện tư về sức khỏe tâm thần đã giúp tôi hòa nhập được với vùng đất này, vì thế tôi có thể tìm hiểu rõ hơn làm thế nào để giúp các khách hàng của mình tìm ra được khả năng, tài năng đặc biệt của bản thân họ và nó cũng giúp tôi cảm thấy cởi mở, hòa đồng hơn với cộng đồng nơi đây.

Tôi cảm thấy ổn với mảng tài năng kia, nhưng lại chẳng hào hứng gì với việc lấp đầy tinh thần cả. Ôi, tôi đã bỏ lại đằng sau điều ấy nhiều năm về trước, khi mà sự phản bội bởi một đồng nghiệp tại trường học đã làm tổn thương tôi đến mức khó có thể chữa lành. Trong ngôn ngữ chuyên môn, người ta thường gọi đó là trốn tránh kinh nghiệm.

Mặc dù luôn nghi ngờ với những gì giống như  tình cảm, tinh thần, tôi vẫn quyết định lắng nghe và sẵn sàng thay đổi . Tôi đã tự cho phép mình tham gia vào nghi lễ tại nơi này, và sớm bị cuốn hút vào việc chữa lành sự căm ghét, tức giận đối với những người đã làm tổn thương mình trước kia.

Ở phần cuối cùng của nghi lễ đó, chúng tôi được dạy hãy coi một viên đá như biểu tượng của những người đã làm tổn thương bạn,và ném nó xuống nước như thể bạn nói to lên sự tha thứ của mình đối với họ vậy.

Khi chuẩn bị làm như thế với viên đá của mình, tôi đã lẩm nhẩm rằng : “ Mình sẽ tha thứ tất cả”. Thế nhưng, lại chẳng bao giờ tôi nghe thấy mình nói rằng :

“Mình sẽ tha thứ cho bản thân”

Tôi đưa tay lên che miệng và nước mắt trào lên khi tôi nghĩ đến điều đó.

Đó không phải là “những người” đã loại bỏ tôi ra khỏi ý nghĩ của chính tôi nhiều năm trước đây.

Mà đó chính là tôi.

Tôi đã chẳng bao giờ tha thứ cho chính mình trong sự tổn thương đó. Rằng mình có nên để bản thân trong tình trạng cứ cắn rứt, đau đớn như thế hay không, và rằng, cứ để nó xảy ra như thế khi trong lòng mình biết rõ thế nào là tốt hơn.

Trong 12 năm, tôi cứ cố chống lại cái cảm giác của “Chinese Finger Puzzle” kia. Cố gắng trốn tránh sự tức giận và những nỗi giày vò chỉ để cảm thấy mình càng bị cuốn chặt vào nó hơn.

Cuối cùng, nhờ một thái độ kì diệu, tôi đã bỏ qua nó bằng việc nhận ra rằng bản thân mình mới là người cần sự tha thứ đó, chứ không phải là “bọn họ”.

“Tha thứ là để một người tù được tự do, để tự nghiệm ra rằng người tù đó chính là bạn”- Lewis Smedes.

Sự tự do thật là tuyệt!

Và quan trọng là, khi điều này được nghiệm ra. Tôi không chỉ cảm nhận được sự hàn gắn vết thương ấy mà còn nhận ra cần phải cởi mở đối với thế giới tinh thần, với tâm hồn của mình.

Hai năm sau sự trốn tránh đó, vợ tôi được chẩn đoán bị mắc bệnh ung thu vú. Cách mà chúng tôi làm quen với căn bệnh của vợ tôi cũng chính là một phương pháp về tinh thần, cái cách mà chỉ vài năm trước đây, với tôi ,dù là miễn cưỡng thì cũng không thể nào áp dụng nó được.

Chính vì điều đó, mà hành trình cùng với căn bệnh ung thư của cô ấy đã làm phong phú lên đáng kể những trải nghiệm trong cuộc đời của cả hai chúng tôi. Và tôi vẫn có thể khẳng định điều ấy mặc dù vợ tôi đã không qua khỏi.

Nào, bây giờ đến lượt bạn rồi đấy.

Bạn sẽ tiếp tục chống lại cái trò “Chinese Finger Puzzle” kia chứ? Hay là bạn sẽ quyết định bỏ qua nó để có được một sự thay đổi, một cảm giác yên bình, tự do ?

Theo Lamnen

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Công cụ mới

Tài liệu mới