Kỹ năng quản lýChuyện Công sởNăng suất cá nhânGiao tiếpPhát triển nghề nghiệp

Tha thứ cho bản thân

09:50 01/11/2013 in Năng suất cá nhân

Tôi là một người hay phê bình. Ở mức độ nào đó, chúng ta đều có phần giống nhau. Chúng ta chỉ trích đồng nghiệp của mình khi họ làm công việc không tốt. Chúng ta sẽ thấy buồn khi mà bạn của chúng ta không xuất hiện lúc ta cần giúp đỡ. Chúng ta than vãn về gia đình không hiểu con người chúng ta muốn trở thành. Có thể sẽ rất khó để tha thứ cho ai đó nếu họ đã từng làm một điều sai trái tồi tệ chống lại bạn. Những mối quan hệ đau khổ, cô đơn sinh ra sau đó và phải mất rất nhiều thời gian để làm lành những vết thương.

Nhưng điều khó hơn cả việc tha thứ cho một ai khác là chúng ta luôn phải đấu tranh dằn vặt để tha thứ cho bản thân mình.

Lấy một người bạn của tôi ông Tanaka là một ví dụ. Ông Tanaka và tôi cùng dạy tiếng anh ở một trường cấp 2 của Nhật. Đây là công việc đầu tiên của tôi ngoài trường đại học- trợ giảng tiếng Anh cho những lớp học ở Nhật. Tôi giúp đỡ những giáo viên Nhật bản đẩy mạnh việc học tiếng anh bản ngữ và đổi lại tôi sẽ sống ở Nhật bản trong một vài năm. Lạc giữa một nền văn hóa mới lạ, tôi đặt con đường của mình bước tới một thế giới với ngôn ngữ mới, những quy tắc xã hội mới và cả những người bạn mới.

 

 

Thậm chí trong bối cảnh mới mẻ, ông Tanaka cũng rất khác biệt. Trong khi các giáo viên khác tỏ ra chào đón một cách lịch sự vui vẻ, ông Tanaka lại cộc cằn và thậm chí có chút ích kỉ. Ông ấy la mắng một học sinh nữ rất to tiếng khiến cô bé bật khóc trong phòng giáo viên. Ông nói mình ghét tiếng anh, nhưng lại nhấn mạnh rằng chúng tôi nên cùng đọc tạp chí Time để gia tăng vốn từ vựng của mình. Dường như ông cảm thấy chán nản khi ở trong lớp, nên để tôi tự đứng lớp còn ông ấy đọc báo ở cuối phòng. Tuy nhiên, ông ấy lại trở nên sôi nổi mỗi khi đưa tôi ra ngoài đi ăn trưa (khi không còn xu nào dính túi) để dạy tôi về văn hóa của người Nhật

Tôi không thể hiểu nổi sự mâu thuẫn của ông ta, và thú thật tôi không thực sự muốn thử. Ông ấy là một người Nhật bản truyền thống đã có tuổi. Tôi là một cô gái Mĩ trẻ trung. Tôi gán cho những cái hành vi tủn mủn của ông ấy là kiểu Nhật bản độc nhất vô nhị và quên nó đi. Ông ấy hay tự biến mình thành trung tâm chú ý và theo chủ nghĩa sô vanh, có lẽ đó là kết quả của việc lớn lên trong thời kì hậu chiến ở Nhật. Đó là điều dễ dàng bỏ qua được, và tôi đã làm thế.

Sau 2 năm giảng dạy, tôi cần quay trở lại nhà để tiếp tục học sau đại học. Ngài Tanaka dẫn tôi đi ăn vào một buổi trưa và lại thanh toán hóa đơn. Chúng tôi ăn ở một nơi nhỏ bé và gọi suất “đặc biệt” có trứng và tương cà chua với cơm.

Ông Tanaka biết rằng tôi đã có chồng chưa cưới và hỏi tôi liệu rằng có muốn có con không. Tôi đã nói với ông ấy rằng, tôi muốn mà không suy nghĩ gì, và hỏi lại ông ấy có muốn không. Sau đó tôi chợt nhận ra tôi đang nói chuyện với một người đàn ông Nhật bản chưa vợ và ngay lập tức tôi thấy ngại ngùng. Thật là một điều ngu ngốc để hỏi vào cái ngày cuối cùng của tôi

Ông ấy có vẻ tĩnh lặng. Tôi đã nói rằng ông không phải trả lời câu hỏi của tôi. Thay vào đó, ông ấy mở ví của mình và cho tôi xem một bức ảnh xưa cũ và đã nhàu. Một cậu bé, chắc không hơn 6 tuổi, liếc mắt về phía camera ở phía trước một ngôi nhà nhỏ cổ kính của Nhật bản.

Đây là con trai tôi, ông ấy nói.

Chắc chắn trông tôi cực kì shock. Ông ấy chưa bao giờ nhắc đến vợ hay con ông ấy cả. Vì thế ông ấy bắt đầu giải thích. Ông ấy kết hôn cách đây nhiều năm. Ban đầu mối quan hệ của họ rất hạnh phúc, nhưng qua thời gian, nó càng trở nên tồi tệ. Thay vì đối mặt với vấn đề hôn nhân của mình, ông ấy vùi mình vào công việc và bắt đầu học tiếng anh. Người vợ của ông ấy quá mệt mỏi với cuộc hôn nhân này, đã yêu cầu li hôn. Ở Mĩ, phán quyết về sự chăm sóc con cái sẽ diễn ra sau đó, họ sẽ chia thời gian chăm sóc con giữa bố và mẹ. Còn ở Nhật, người mẹ gần như luôn luôn có toàn quyền chăm sóc con. Ông ấy đã không được gặp mặt con mình trong 7 năm. Ông ấy đã cố gắng tham dự buổi lễ tốt nghiệp của con nhưng vợ cũ của ông đã cảnh cáo ông, nói với ông rằng nếu con trai ông ấy muốn gặp lại bố mình, cậu bé sẽ tìm ông khi cậu bé trưởng thành

Tôi nói với ông ấy rằng điều đó thật tệ. Ông chắc hẳn tức giận với vợ ông ấy lắm.

Không, ông Tanaka nói. Cô ấy đã đúng khi li dị với ông. Ông ấy lẽ ra nên quan tâm tới gia đình hơn. Ông nên nghe lời tư vấn hôn nhân. Ông ấy đã kể ra cả tá cách ông đã có thể cứu vãn cuộc hôn nhân này và đã thất bại

Ông không giận cô ấy. Ông giận chính bản thân mình.

Tôi đã không gặp ông Tanaka trong nhiều năm, nhưng chúng tôi vẫn viết thư cho nhau. Tôi vẫn cố dạy ông ấy thêm nhiều từ vựng mới và hỏi ông về những bộ phim mà ông đã xem. Ông ấy thích hỏi về chính trị Mĩ và thỉnh thoảng gửi cho tôi một vài bài báo của Time để đọc. Ông vẫn cố để thành thạo Tiếng anh, có lẽ là sự hối lỗi, ăn năn cho cuộc hôn nhân đã mất.

 

Tôi ước rằng tôi có thể nói cho ông ấy biết đó không phải là lỗi của ông ấy. Còn về vị hôn phu của tôi? Tôi đã kết hôn với anh ấy và cũng đã li dị. Tôi đã viết cho ông Tanaka về cuộc li hôn, giải thích những lỗi lầm mà tôi đã phạm phải và tôi đã phải nỗ lực như thế nào để tha thứ cho bản thân mình. Tôi đã lấy dũng khí từ câu chuyện của ông như thế nào để vượt qua những vấn đề trong cuộc hôn nhân của chính mình. Ông ấy không bao giờ hồi đáp thư của tôi từ bức thư đó, nhưng tôi hi vọng là ông ấy đã đọc nó. Nếu tôi may mắn, ở một góc nào đó trong trái tim của ông ấy, ông ấy đã tha thứ cho bản thân mình, dù chỉ là một chút ít.

 

 

Người dịch : Cà Tím.

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Công cụ mới

Tài liệu mới