Kỹ năng quản lýChuyện Công sởNăng suất cá nhânGiao tiếpPhát triển nghề nghiệp

Hãy thư thái tận hưởng hạnh phúc của bạn

07:46 31/10/2013 in Năng suất cá nhân
Một cậu thanh niên hơn 20 tuổi, đi trên đường một cách vội vã, không hề để ý đến cảnh vật và mọi người chung quanh. Một người chặn anh ta lại và hỏi: “Này, sao cậu phải vội vàng đến vậy?”
 
 

Hãy thư thái tận hưởng hạnh phúc của bạn

 

Cậu ta không ngoái đầu lại nhìn, cứ tiếp tục đi chỉ nói với lại một câu: “Đừng chặn tôi, tôi đang đi tìm hạnh phúc”. 30 năm trôi qua , cậu ra đã bước vào tuổi trung niên, nhưng vẫn đi trên đường vội vã.

Một người khác chặn anh ta lại và hỏi: “Anh vội vàng gì vậy?” “Đừng chặn tôi, tôi đang đi tìm hạnh phúc”. Lại 20 năm nữa trôi qua, cậu thanh niên hồi nào nay đã trở thành ông lão, mắt kém nhưng vẫn đi vội vàng trên đường. Mọi người ngăn lại và hỏi: “Ông à, ông vẫn đi tìm hạnh phúc đó ư?”

“Ừ, ông lão trả lời và nhìn người đang hỏi mình, bỗng nhiên ông giật mình, nước mắt cứ thế chảy ra. Thì ra người hỏi ông lão chính là vị thần hạnh phúc. Ông tìm kiếm hạnh phúc cả cuộc đời, vậy mà thần hạnh phúc lại ngay bên cạnh ông.

Trong quỹ đạo vận động của con người, có cái được và cái mất, mỗi cái có được đều phải bỏ ra một lượng nhất định. Nhưng cái cho đi và nhận lại có công bằng không, có mang lại hạnh phúc cho bản thân không là do quan sát của mỗi người. Thời cổ đại, có một vị quốc vương rất muốn mời một vị học giả xuống núi. Khi ông tự mình đi mời thì vị học giả đó đang tắm trong một thùng gỗ to. Vị quốc vương hỏi ông ta có yêu cầu gì, vị học giả nói: “Xin bệ hạ đừng chặn ánh nắng mặt trời của thần”. Vị quốc vương tức giận bỏ đi. Mặc dù vị học giả không có được vinh hoa phú quý nhưng ông có tự do của mình. Ông cũng vì thế mà rất hạnh phúc.

Một người dù giàu có hay nghèo khổ, tươi đẹp hay xấu xí thì khó nhất là hiểu được mình muốn gì, cái mình sẽ bỏ ra là gì. Từ đó, thực hiện những việc mình đã chọn, tận hưởng niềm hạnh phúc bản thân.

Ngày xưa có một vị quốc vương luôn cho rằng mình là người không hạnh phúc, ông liền cầu xin thần thánh cho biết làm thế nào để ông trở thành người hạnh phúc. Thần thánh bảo ông ta hãy tìm một người hạnh phúc và mang ông ta về đây. Vị quốc vương nghe xong liền sai người đi khắp nơi để tìm người cho rằng mình hạnh phúc. Người hầu đi gặp ai cũng hỏi: “Anh có hạnh phúc không?” Nhưng câu trả lời hoàn toàn là: “Tôi không phải là người hạnh phúc, tôi không có tiền. Tôi không hạnh phúc, tôi không có người thân. Không, tôi hạnh phúc, tôi không được yêu”. Khi người hầu đang cảm thấy tuyệt vọng thì nghe thấy tiếng hát đầy lạc quan vui vẻ vọng lại từ phía đồi. Người hầu đi theo tiếng hát vọng đến và đến bên sườn đồi chỉ nhìn thấy một người đang nằm trên sườn đồi tắm nắng.

“Anh có cảm thấy hạnh phúc không”. Người hầu hỏi.
“Tôi cảm thấy rất hạnh phúc” – Anh ta đáp.
“Tất cả những ước mơ của anh đều thực hiện được chứ? Anh không bao giờ lo vì ngày mai?”
“Đúng thế. Anh nhìn xem, ánh nắng đẹp thế, gió mát, tôi không đói, không khát, trời trong xanh mặt đất rộng lớn. Tôi nằm ở đây ngoài anh ra, không ai làm phiền tôi cả. Thế không phải là hạnh phúc sao?”

‘Anh đúng là một người hạnh phúc. Xin anh hãy đưa áo của mình dâng cho Quốc vương tôi. Quốc vương sẽ trọng thưởng cho anh”.
“Áo là cái gì? Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cả”.
Hạnh phúc là gì? Một nhà tiểu thuyết người Pháp viết định nghĩa về hạnh phúc trong cuốn “Hạnh phúc luận” như sau: “ Hạnh phúc là điều mà con người mong muốn không bao giờ thay đổi . Cũng có nghĩa là khi thân thể và tinh thần chúng ta ở một hoàn cảnh mà chúng ta nghĩ ‘Mong tất cả đều mãi như thế này” hay “Hãy dừng lại thời khắc đó. Thời khắc đó thật là kỳ diệu”. Đây chính là niềm hạnh phúc.

Mỗi người có một cách nhìn khác nhau về hạnh phúc trong cuộc sống.

Có một câu chuyện ngụ ngôn nhưu sau. Ngày xưa, có hai con hổ, một con bị nhốt trong lồng, một con ở ngoài. Con hổ trong lồng ngày ăn ba bữa, con hổ ở bên ngoài tự do tự tại. Hai con hổ thường xuyên nói chuyện với nhau.

Con hổ trong lồng rất muốn tự do như con hổ bên ngoài, con hổ bên ngoài lại muốn sự an nhàn như con hổ trong lồng. Một hôm, một trong hai con hổ đề nghị đổi vị trí cho nhau và mỗi con nhận được sự đồng ý của bên kia.

Vậy là, con hổ trong lồng bước ra ngoài, con hổ hoang dã bước vào lồng. Con hổ được ra ngoài vô cùng sung sướng, nó chạy như bay giữa nơi hoang dã. Con hổ được vào lồng cũng vô cùng vui vẻ, giờ đây nó không còn phải lo lắng tìm thức ăn nữa.

Nhưng không lâu sau, cả hai con hổ đều bị chết. Một con chết vì đói, một con chết vì u buồn. Hoá ra con hổ từ trong lồng đi ra đã có được tự do nhưng khôgn có khả năng săn mồi, còn con hổ bước vào trong lồng có được sự an toàn nhưng lại không có tâm trạng sống trong một không gian chật hẹp.

Câu chuyện ngụ ngôn này cho thấy một đạo lý: Nhiều khi ta quá quen với hạnh phúc của mình mà không coi trọng nó, trong khi lại thấy loá mắt vì hạnh phúc của người khác. Thực tế thì hạnh phúc của người khác có thể không phải là hạnh phúc của mình, mà có khi đó là sự bất hạnh.

Một phụ nữ trẻ về nhà tâm sự với mẹ rằng cuộc hôn nhân của cô không như ý muốn. Chồng cô vừa không có nhiều tiền bạc, lại không có được một công việc tốt, cuộc sống thật đơn điệu, nhàm chán. Mẹ cô cười hỏi: “Thời gian các con ở bên nhau có nhiều không?” Cô đáp: “Quá nhiều”. Người mẹ nói: “Năm đó bố con ra chiến trường, mẹ ngày ngày mong chờ ông ấy sớm chiến thắng trở về. Thế nhưng trong một lần chiến đấu, ông ấy đã hy sinh, không bao giờ còn quay về được nữa. Thấy các con được ngày ngày ở bên nhau, mẹ rất ngưỡng mộ”. Người mẹ nói xong, những giọt nước mắt của tuổi già rơi xuống, làm cho cô con gái dần dần dường như đã hiểu ra được nhiều điều.

Khi chúng ta mải đi kiếm tìm hạnh phúc thì hạnh phúc luôn hiện hữu bên cạnh chúng ta. Chỉ có điều, nhiều khi chúng ta đang đứng trên đỉnh núi hạnh phúc nhưng lại chỉ nhìn thấy hạnh phúc của người khác mà không tự ý thức được rằng mình cũng đang được hạnh phúc. Nếu như đời người là một chuyến đi dài và chỉ mù quáng đi tìm điểm kết thúc thì chẳng phải ta đã bỏ mất rất nhiều cảnh đẹp trên đường hay sao? Thực ra thì hạnh phúc chỉ là một biểu tượng, là một cảm giác. Vấn đề là làm thế nào để nắm bắt được nó.

Con người rất hay so sánh và luôn muốn được bằng với người có điều kiện tốt hơn mình. Người ta thường có lối suy nghĩ kiêu kỳ: Anh ta có thứ gì thì tôi phải có thứ ấy, bởi vì anh ta có thứ này nên anh ta hạnh phúc hơn tôi. Trong khi đó lại không bao giờ nghĩ thử xem: Liệu anh ta có thật sự hạnh phúc không? Cần phải biết rằng chúng ta không phải là bản sao của người khác. Cho dù một ngày nào đó chúng ta trở nên cao quý, giàu có thì chúng ta vẫn là chính mình. Điều bất hạnh nhất đối với một con người là làm theo những gì người khác sắp đặt, sống một cách phục tùng.

Người giàu có thì có cuộc sống vật chất dư dả. Đây là sự thực không phải bàn cãi, nhưng người giàu chưa chắc đã có hạnh phúc. Và điều quan trọng hơn là hạnh phúc của người khác chưa chắc sẽ là hạnh phúc đối với mình. Chúng ta có thể theo đuổi tiền bạc nhưng tiêu chuẩn của cuộc sống hạnh phúc vốn không phải do những người giàu có đặt ra. Bản thân đồng tiền không có lỗi, lỗi là ở thái độ của chúng ta. Có thể cả đời chúng ta không thể trở nên giàu có, phú quý. Nhưng điều này hoàn toàn không có nghĩa là cuộc sống hằng ngày chúng ta không có được hạnh phúc, sức khoẻ, sự yêu đời, tình yêu thương của người thân và những người bạn tâm đầu ý hợp.

Hạnh phúc không có một tiêu chuẩn thống nhất nào. Trên đời này không có hai sự vật hoàn toàn giống nhau, cũng không có hai con người hoàn toàn giống nhau. Mỗi người đều có một cảm nhận riêng đối với mỗi sự vật, với cuộc sống mỗi ngày. Vấn đề ở chỗ nhiều người thường coi những thứ mình có là đồ bỏ đi, trong khi lại coi những thứ của người khác là quý giá. Trái tim thường vì con mắt tham lam mà trở nên dao động, làm chúng ta chạy theo người khác mà vứt bỏ đi những thứ quý giá mà mình đang có trong tay.

Trả lời câu hỏi: “Cách hiểu của ông về hạnh phúc?”, Sthem đã đáp lại một cách dí dỏm trong “Tự bạch” là: “Được uống rượu Sam-mô-pho năm 1848”. Đây là loại rượu nho nổi tiếng của thành phố Boóc-đô, nước Pháp. Là một chiến sĩ vĩ đại, niềm vui uống rượu của ông cùng với tình cảm dành cho cuộc cách mạng nổ ra năm 1848 đã giao hoà làm một. Sthem còn nói: “Một buổi sớm mùa xuân tươi đẹp, ngồi trong vườn hoa, miệng ngậm một điếu thuốc, phơi mình dưới ánh nắng, không có gì hạnh phúc hơn là được đọc sách trong một khung cảnh như thế”.

Có thể chúng ta không đạt tới được tầm của những vĩ nhân như thế, nhưng chúng ta cũng không được định cho mình những mục tiêu mơ hồ không rõ ràng.

Niềm vui và hạnh phúc nằm ở chính trong những điều nhỏ nhất.
 
Trích trong cuốn sách: Làm thế nào khi lựa chọn sai.

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Công cụ mới

Tài liệu mới