Kỹ năng quản lýChuyện Công sởNăng suất cá nhânGiao tiếpPhát triển nghề nghiệp

Nóng giận - lợi hay hại

10:04 17/10/2013 in Phát triển nghề nghiệp
Trong cuộc sống 100% chúng ta không ai là không trải qua những giây phút nóng giận mất kiểm soát.
 
Nóng giận - lợi hay hại

Nóng giận - lợi hay hại

 

Nóng giận thể hiện một trạng thái cảm xúc của con người. Nó có thể thể hiện sự mất kiểm soát, sự bất lực, sự oai nghi hay sự yếu đuối của mỗi con người tùy thuộc vào mỗi hoàn cảnh khác nhau. Có những người đơn giản thể hiện sự nóng giận chỉ để bảo vệ mình và người thân trước một tình cảnh nhất định. Trên góc nhìn của những người thân của bạn lúc đó thì việc bạn nóng giận thể hiện bạn là một trụ cột, là điểm tựa vững trắc, là sự trở che. Bạn vừa đe dọa đối thủ bằng sự nóng giận và vừa đang chứng tỏ việc bảo vệ người thân yêu của mình. Nhưng trong trường hợp đối thủ là người mạnh hơn bạn, không có học thức, không cần suy nghĩ thiệt hơn, và đặc biệt nếu là một dân xã hội đen thì việc bạn nóng giận đã vô hình trung đổ thêm giầu vào lửa. Nhẹ thì bạn ăn một trần đòn nhừ tử, nặng thì bạn thiệt thân. Vậy lúc này thì nóng giận của bạn làm bạn bị hại quá rồi.
 
Nhưng thực tế có lúc nóng giận lại là sự cần thiết. Một ông giám đốc, khi gặp tình huống cấp dưới của mình làm sai một vấn đề nào có. Thực tế vấn đề không quá trầm trọng nhưng ông giám đốc vẫn đập bàn đập ghế và quát cho nhân viên đó một trận. Nhưng đi kèm với sự giận giữ đó là những lời nói không sai vào đâu được. Cái sai của việc nhỏ có thể dẫn đến hậu quả cho một việc lớn. Vậy thì sự giận giữ đó đôi khi cũng là điều cần thiết. Người nhân viên đó nhận thức được vấn đề, vừa nể vừa sợ ông giám đốc kia, lần sau sẽ làm tốt hơn rất nhiều.
 
Vâng, ai trong chúng ta ai cũng có thể nóng giận nhưng cách sử dụng cái việc nóng giận đó như thế nào cũng là điều cần phải suy nghĩ. Có người bảo "lúc tôi đã nóng rồi đã điên lên rồi thì tôi bất chấp tất cả không phải nghĩ gì hết". Đối với tôi việc thể hiện sự nóng giận, kiềm chế sự nóng giận là cả một nghệ thuật. Có những người khi nóng lên thì mất kiểm soát, họ chửu người khác, mắng nhiếc người khác, nhục mạ người khác, đánh người khác, nặng nề hơn là giết chết người khác chỉ vì mỗi một câu "tức quá không chịu được". Nhưng chính cái việc "tức quá không chịu được" đó, đằng sau nó là một hậu quả kéo dài, nhẹ thì đơn thuần bị người ta ghét không chơi nữa, nặng hơn thì bị trả thù, hay nặng hơn nữa thì bóc lịch và ân hận giá mà ngày xưa tôi kiềm chế được.
 
Cũng có lúc con người tìm lối thoát bằng cách nóng giận. Sự bất lực không biết giải quyết vấn đề bằng cách nào đó là lúc sự nóng giận được trút ra. Tôi đã từng gặp rất nhiều những bà mẹ trẻ do không chuẩn bị đủ kiến thức cho việc làm mẹ mà đã dùng các này để giải quyết vấn đề của mình. Trẻ con đặc biệt là cái tầm từ 1 den 3 tuổi. Cái tuổi đó trẻ con chưa nhận thức được gì mà cứ thích gì thì làm đó. Bảo nó đóng cửa nó lại mở cửa, bảo nó đứng thì nó lại nằm,  bảo nó bật tivi thì nó lại tắt... Nếu người đã được chuẩn bị trước, dù không có kinh nghiệm nhưng đã đọc sách, hay hỏi han những người đi trước thì cách đơn giản nhất là yêu cầu ngược lại. Nếu mình muốn đóng cửa thì yêu cầu trẻ mở cửa, muốn bật tivi thì yêu cầu trẻ tắt tivi... Nhưng có những người không biết giải quyết vấn đề của mình thế nào thì quay ra mắng  hay đánh đứa trẻ. Vì sao ah, vì họ bất lực, thay vì tìm giải pháp đơn giản ta lại tìm cách phức tạp và trầm trọng hóa vấn đề.
 
Đặc biệt trong kinh doanh nóng giận để lại những hậu quả khôn lường. Tôi cũng đã gặp một số khách "cực chuối". Họ dựng chuyện rồi bù lu bù loa lên để lấn át người khác. Họ nói không thành có, nói một thành hai. Có những lúc không thể tưởng tượng được trên đời lại có những con người như thế. Những lúc đó tôi cũng nóng lắm chứ, cảm giác như mình sẽ nhảy vào "chiến" luôn được. Nhưng những khi vậy tôi lại tự nhủ mình phải kiềm chế và cân bằng bản thân. Tôi đi làm việc khác, không suy nghĩ việc đó nữa, khi cảm thấy cân bằng và có giải pháp tôi quay lại và làm việc với khách đó. Và bằng chứng cho việc giải quyết hiệu quả đó là đến giờ họ vẫn tiếp tục đặt thêm nhiều đơn hàng khác.
 
Trong cuộc sống gia đình cũng vậy, không ít các bà vợ gặp những trường hợp tức nổ đom đóm mắt. Chồng bảo về ăn cơm, nấu cơm mãi không thấy về ăn. Vừa đói bụng vừa chờ, gọi điện thì bảo đang về thế mà 11 giờ đêm chẳng thấy đâu. Đến lúc về được đến nhà thì kiếm cớ gây sự, nói năng lung tung, toàn những câu khó nghe. Bực lắm, tức lắm, xả stress luôn, cãi nhau lại với chồng thêm vài tiếng đồng hồ, rồi ôm cục tức đó đi ngủ mà không ngủ được. Trong khi ông chồng thì cứ ngáy khò khò. Sáng ra chẳng biết chuyện gì hết. Hóa ra đêm qua ổng say rồi. Vậy nên chẳng dại gì mà tức với người say, chẳng hơi đâu mà giận người say. Lúc đó có nói cũng bằng không, chỉ thiệt thân thôi. Tốt nhất chờ đến sáng hôm sau giải quyết vấn đề một cách triệt để.
 
Các cụ đã có câu "Nóng giận mất khôn". Khi nóng lên rồi dường như là lý trí biến đi đâu mất, để lại một cái đầu rỗng và sự không kiểm soát. Vậy thì ta hãy cố gắng kiểm soát nó trước khi nó nóng lên.
 
Trước đây trong một lần đi lễ chùa Bà đá tôi may mắn được sư thầy ở đó cho mượn 3 quyển sách về Phật. Đọc song tôi tâm đắc lắm, giờ tôi muốn chia sẻ với các bạn một đoạn ngắn trong quyển đó.
 
Phật thực ra là một hoàng tử, không chịu lên ngôi vua mà chọn con đường khổ cực là đi tu để tìm ra chân lý. Việc tu hành rất khổ cực và trải qua rất nhiều năm tháng. Đến một ngày người tu hành đó trở thành phật, vòng hào quang tỏa sáng đã thể hiện việc tu hành đã thành chính quả. Phật bắt đầu đi khắp nơi để xin ăn cầu thực. Đi đến đâu mọi người cũng tung hô, cúi lạy. Nhưng đến một ngôi làng nọ, Phật gặp một người đàn ông. Vừa nhìn thấy Phật ông ta tỏ sự phẫn nộ, ông ta chửu rủa, coi thường, nhạo báng, mắng nhiếc không tiếc lời. Đối với ông ta Phật chỉ là trò lừa đảo, mị dân, lấy lòng dân và gieo vào đầu dân những tư tưởng sai lệch. Ông ta chửu rủa không ngừng, ông chửu từ sáng đến trưa, từ trưa cho đến chiều. Khi ông ngừng chửu thì là lúc trời nhá nhem tối. Ông ta mệt quá. Nhưng điều lạ thay khuôn mặt của Phật vẫn rất bình thản, tự nhiên, không nói, không cãi lại, không tự bảo vệ, không chống đối. Khi thấy người đàn ông đã thấm mệt Phật mới hỏi một câu "Tôi hỏi ông, nếu ai đó mang cho ông một món quà, ông không nhận thì món quà đó thuộc về ai". Người đàn ông lấy làm lạ lắm, nghĩ bụng "Sao mình mắng hắn như thê, chửu rủa hắn như thế hắn không những không bực tức mà còn hỏi lại mình câu này nghĩa là làm sao". Phật lại từ tốn bảo, ông hãy cứ trả lời tôi đi. Trước thái độ đó của Phật, người đàn ông trả lời "Nếu tôi không nhận thì món quà đó vẫn thuộc về người đem cho". Lúc đó Phật mới trả lời "Vâng, vậy tất cả những gì từ sáng đến giờ ông tặng tôi nhưng tôi không nhận, những lời đó vẫn trả lại cho ông". Chính từ câu nói này mà người đàn ông nọ lập tức thay đổi hẳn quan điểm về Phật.
 
Đọc song câu chuyện trên đây, tôi mong rằng mỗi bạn trong chúng ta trước khi nóng giận hãy nhớ đến nó để chọn cho mình một các xử lý hoàn hảo nhất.
 
Chúc các bạn thành công trong cuộc sống
 

Nguồn tin: www.kienthuckinhte.com

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Công cụ mới

Tài liệu mới