Ý tưởng khởi nghiệpĐặt tên doanh nghiệpLập kế hoạchCâu chuyện thành côngCâu chuyện thất bạiLời khuyên khởi nghiệp

Vừa chạy thận, tôi vừa đi gia sư

15:28 08/10/2013 in Câu chuyện thành công

Đến một ngày, tôi bị sốt kéo dài hàng tuần, không thể đi làm. Sau trận đó, tôi đến công ty thì họ đã tuyển người mới. Nuốt nước mắt vào trong, tôi vẫn bước đi. Bước đi để thực hiện ước mơ chiến thắng bản thân và khẳng định chính mình.

Hồi học cấp một, ước mơ của tôi lớn như một cái sân kho, lên đến cấp hai thì ước mơ đó cũng phải to như cái sân trường. Vào cấp ba thì ước mơ của tôi chỉ còn như cái nia, lên tới đại học giảm xuống là cái mâm và bây giờ ước mơ của tôi nó chỉ đơn giản và nhỏ như cái đĩa.

Cuộc sống là như vậy, ai cũng có ước mơ, ai cũng có mục đích để sống. Ngày còn đi học, mơ thành nhà du hành vũ trụ, mơ thành nhà bác học nổi tiếng, thành ca sĩ, người mẫu… Tôi thấy người lớn cười bảo: mơ hão mơ huyền, ấy vậy mà vẫn mơ. Trưởng thành rồi, muốn có một chỗ đứng trong xã hội, muốn khẳng định tên tuổi của mình ở đâu đó, cũng sẽ có những người bạn, người đồng nghiệp thốt lên: "đừng có mơ”, ấy thế mà vẫn mơ đấy thôi.

Có ai đánh thuế ước mơ bao giờ, mà cho dù có đánh thuế thì người ta vẫn cứ mơ. Với tôi, ước mơ chiến thắng bản thân và khẳng định chính mình nó nhỏ như cái đĩa nhưng cũng gian nan lắm. Ngày tốt nghiệp đại học, niềm vui chưa trọn vẹn đến phút cuối thì tôi ngã lăn quay giữa sân trường.

Tỉnh dậy, người đầu tiên tôi nhìn thấy là khuôn mặt lo âu của bố, tiếp theo là vẻ sầu não của mẹ và những người thân bên cạnh, trong đó có anh, người yêu tôi. Mình vẫn sống mà, sao ai cũng rầu rĩ thế nhỉ? Thấy tôi mở mắt, cả nhà xoắn vào hỏi: Có mệt không? Muốn ăn gì? Muốn uống gì? Đừng ngồi dậy. Chẳng biết trả lời ai trước ai sau, thôi thì cứ lắc đầu nguầy nguậy.

Phòng bệnh khá đông, ai cũng có một vết thương ở cổ quấn băng làm tôi nghĩ đến nhân vật ma cà rồng chuyên đi hút máu người ở trong tiểu thuyết và điều đó làm tôi bật cười. Mọi người hỏi tôi sao lại cười nhưng tôi không nói. Vị bác sĩ bước vào, người nhà ra ngoài hết, tôi hỏi bác sĩ về bệnh tình của mình, ông nói tôi bị suy thận giai đoạn cuối, phải chuyển sang giai đoạn lọc máu chu kỳ hay còn gọi là chạy thận nhân tạo.

Khá choáng váng với kết luận của bác sĩ nhưng tôi vẫn lấy được bình tĩnh hỏi thêm bác sĩ về thận nhân tạo là gì, ghép thận có được không, lọc máu như thế thì bao nhiêu lâu phải lọc một lần, mỗi lần có lâu không, có giải pháp nào tốt hơn không?

Trong phòng bệnh, các bệnh nhân khác nhìn tôi như sinh vật lạ khi thấy tôi hỏi bác sĩ nhiều như vậy. Thông thường họ biết bệnh mình nguy hiểm sẽ khóc than ầm ĩ, trách móc số phận bạc bẽo, tôi không như vậy nên có lẽ họ nhìn tôi là lạ. Bác sĩ đi khỏi, người nhà vào an ủi, chắc họ biết bệnh tình của tôi như vậy nên mới buồn.

Tôi nhìn bố mẹ như muốn nói tôi sẽ cố gắng, tôi nhìn người yêu rồi nở một nụ cười như muốn nói anh yên tâm, tôi không khóc. Tôi đang nghĩ, chẳng lẽ mình chỉ làm được có vậy thôi sao, vừa mới tốt nghiệp, đã làm được gì cho bố mẹ đâu, đã giúp gì cho xã hội đâu, người yêu đang đợi mình mà. Còn phải học lên cao học nữa chứ, sao bỏ cuộc sớm vậy?

Mông lung với những lời bác sĩ vừa nói “Thận nhân tạo là một cỗ máy chuyên để lọc máu. Ghép thận chi phí rất cao và còn phải uống thuốc chống đào thải rất tốn tiền. Cách một ngày phải đi lọc máu một lần, mỗi lần 4 tiếng và không còn giải pháp nào tốt hơn giải pháp lọc máu chu kỳ, lọc máu như vậy đến cuối đời”.

Ấn tượng sâu sắc nhất của tôi với bác sĩ là câu: Em đã lập gia đình chưa? Thấy tôi lắc đầu, bác sĩ an ủi: “Em không thể sinh được con nữa, vậy nên hãy suy nghĩ trước khi kết hôn”. Đang miên man trong dòng suy nghĩ thì anh nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, tôi hiểu rằng anh muốn nói sẽ không bỏ tôi đi.

Tặng anh một nụ cười hạnh phúc, tôi quay mặt vào tường nghĩ đến những đứa con trong tưởng tưởng của tôi và anh, giọt nước mắt lăn xuống từ bao giờ khiến tôi thấy mằn mặn khóe miệng. Ngay buổi chiều hôm đó, tôi được đưa sang tầng 3 nhà A9 Bệnh viện Bạch Mai để tiến hành mổ cầu cổ, giống như mọi người trong phòng bệnh mà lúc nãy tôi hình dung đến ma cà rồng hút máu.

Lần đầu tiên lọc máu, đau nhức, sốt cao, đau đầu, nhưng tôi vẫn không khóc trước mặt mọi người, không kêu than, vẫn cứ cười nói. Tôi không muốn nhìn thấy người thân của tôi phải lo lắng quá nhiều về mình. 22 tuổi rồi, số phận đã vậy, phải biết vượt lên thôi, tôi nghĩ thế.

Những ngày tháng nằm viện là những ngày tôi cảm thấy mình thật bản lĩnh, thật kiên cường. Ước mơ khẳng định mình vẫn còn dang dở lắm, đã ai biết mình là ai, làm gì, ở đâu, phải vượt lên thôi. Mọi người trong phòng bệnh đều quý mến, khâm phục và cũng xót xa cho tôi lắm.

Mỗi lần soi gương, tôi thấy mình đen đi một chút, vậy là tôi lên kế hoạch sửa sang sắc đẹp. Ở viện nhàn rỗi quá, tôi bảo em gái mang cho ít khoai tây đắp mặt nạ, khi thì bảo mang quả dưa leo, lúc thì quả cà chua, mọi người trong phòng từ khi có tôi vui vẻ hẳn ra.

Ai cũng bảo tôi hồn nhiên quá, lúc này còn nghĩ đến làm đẹp nữa. Nhưng thiết nghĩ, mình may mắn còn sống là nhờ y học tiên tiến phát minh ra cái máy chạy thận. Vậy tại sao mình lại không vui vì nền y học đã giúp mình được tồn tại? Đáp lại công sức đó, mình phải sống vui, sống tốt và biết làm đẹp chứ.

Ngày qua ngày, tôi như một con rối nhỏ làm trò cho cả phòng. Cho đến ngày tôi điều trị ngoại trú, người yêu và bố là hai người đàn ông gắn bó với tôi nhất. Cách một ngày, bố hoặc anh ấy cùng với tôi khăn gói, tay nải lên Hà Nội điều trị. Vào phòng bệnh, hòa nhập với những bệnh nhân mới, tôi nhanh chóng chiếm được tình cảm của họ cũng như đội ngũ y bác sĩ.

Quen nhiều bệnh nhân mới tôi nhận ra rằng, họ nghị lực hơn tôi nữa. Họ còn phải kiếm sống mưu sinh, còn tôi đã có gia đình bao bọc, chu cấp và sự đưa đón, chiều chuộng của người yêu. Sau nhiều đêm suy nghĩ tôi nói với bố mẹ cho tôi tự đi chạy thận và tự lo cho cuộc sống của mình.

Tôi cũng muốn rời xa anh để anh tìm hạnh phúc mới. Bố mẹ tôi không đồng ý, nhưng bằng sự thuyết phục của tôi, bố mẹ đã để tôi trở ra Hà Nội tiếp tục hành trình thực hiện ước mơ. Anh cũng vậy, theo tôi suốt một thời gian, tôi phải nhờ gia đình anh khuyên bảo, anh mới chịu.

Tôi ra Hà Nội, xin vào một công ty TNHH và chuyển lịch chạy thận sang buổi tối. Cứ hết giờ làm, tôi lại sấp ngửa đến viện, 11 giờ đêm mới lóc cóc trở về phòng trọ. Khá vất vả nhưng tôi sẽ cố gắng chiến thắng bản thân cũng như bệnh tật.

Đến một ngày, tôi bị sốt kéo dài hàng tuần, không thể đi làm. Sau trận đó, tôi đến công ty thì họ đã tuyển người mới. Lại cầm hồ sơ đi xin một công việc khác, nhưng lần này có vẻ khó khăn hơn. Đã có lần mẹ tôi khóc: “Về với mẹ con ạ, bố mẹ vẫn lo được cho con mà”.

Nuốt nước mắt vào trong, tôi vẫn bước đi. Bước đi để thực hiện ước mơ chiến thắng bản thân và khẳng định chính mình. Tôi lại vẽ cho mình một kế hoạch khác, một lối đi khác, một công việc khác, đó là công việc gia sư. Công việc quá bé nhỏ đối với một cô cậu sinh viên, nhưng đó lại là ước mơ của tôi, cô sinh viên đã tốt nghiệp.

Xét về mọi khía cạnh, đây là công việc phù hợp với thời gian cũng như sức khỏe của mình. Qua trung tâm, tôi nhận một em học sinh lớp 5, em học sinh này ngang bướng, lười học, lại hỗn láo. Nhưng với sự kiên trì cũng như đặt nhiều tâm huyết, dần dần tôi thay đổi được học trò.

Ngoài những giờ học chính, tôi trò chuyện, chơi đùa, chia sẻ và tư vấn tâm lý cho cậu bé. Rồi học trò của tôi tiến bộ vượt bậc, gia đình em ấy rất vui, đi khoe khắp xóm. Nhà bên cạnh thấy vậy lại nhờ tôi kèm cậu quý tử lớp 7 của họ.

Thu nhập đã ổn định hơn, cũng gọi là đủ ăn và chi trả được một phần viện phí. Tiếng tăm về kỹ năng dạy của tôi đã đến với khu phố, các cô, các bác ai cũng nhờ tôi dạy con em họ. Nhưng thời gian và sức khỏe có hạn, nên tôi chỉ nhận dạy 4 em. Tôi ổn định cuộc sống và duy trì sức khỏe rất tốt.

Vậy là ước mơ chiến thắng bản thân, vượt lên chính mình của tôi đã thành hiện thực. Tôi đã lo được cho cuộc sống của tôi, đã khẳng định được tôi với khu phố là một cô gia sư giỏi. Thế mới nói, ước mơ của con người là vô cùng. Bạn đừng bao giờ nghĩ là mình không có ước mơ, hay mình chưa thực hiện được ước mơ nào, mà hãy nghĩ rằng những điều bạn đã và đang thực hiện là những ước mơ nhỏ để chắp cánh cho ước mơ lớn trong hành trình bạn đang tìm kiếm.
 
 

Nguồn tin: Vnexpress

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Tư vấn gần đây

Công cụ mới

Tài liệu mới