Ý tưởng khởi nghiệpĐặt tên doanh nghiệpLập kế hoạchCâu chuyện thành côngCâu chuyện thất bạiLời khuyên khởi nghiệp

Tôi rèn được tính kiên nhẫn nhờ theo đuổi ước mơ làm bánh

15:25 08/10/2013 in Câu chuyện thành công

Việc làm bánh có thể thật nhỏ nhoi so với người khác, nhưng đối với tôi nó có ý nghĩa to lớn vô cùng. Nhờ làm bánh, tôi đã rèn luyện được con người mình, trở nên biết kiên nhẫn hơn, cẩn thận hơn, biết tổ chức hơn.

Ước mơ nho nhỏ của tôi có lẽ sẽ luôn là một điều kỳ lạ và bất ngờ với bản thân tôi nói riêng và những người xung quanh tôi nói chung. Kỳ lạ ở chỗ nếu bạn biết tôi ngoài đời thường, bạn sẽ chẳng nghĩ tôi có sở thích, không, nói đúng hơn là niềm đam mê làm bánh.

Nói ngắn gọn, mọi người xung quanh vẫn luôn thấy tôi và cái sở thích của tôi chỉ đơn giản là không liên quan đến nhau, bởi chiếc bánh kem dễ thương vẫn thường gắn với hình ảnh người con gái nữ tính và thùy mị. Còn tôi chỉ đơn giản là không hoàn toàn như thế.

Cho đến giờ, kể từ lúc tôi biết mình có đam mê này và theo đuổi nó, cũng là một hành trình khá dài. Nhiều khi tôi nhìn lại những gì mình làm và mỉm cười ngớ ngẩn kiểu như mình thực sự thích làm bánh, mình làm được bánh sao, buồn cười thật!

Câu chuyện bắt đầu kể từ khi tôi học cấp 3, khoảng lớp 11 gì đấy, lúc này tôi 17 tuổi, có sở thích hay lang thang đọc sách ở những hiệu sách gần nhà. Cho đến một ngày tôi mới để ý rằng tôi đã vô thức đọc những quyển sách dạy làm bánh và trang trí bánh.

Ngẩn ngơ tưởng tượng rằng đến một ngày nào đó khi mình có thể tự tay làm một chiếc bánh kem và tỉ mẩn trang trí nó, sẽ thật tuyệt vời và yên bình biết bao. Khoảnh khắc phát hiện ra điều ấy đối với tôi vô cùng lạ lẫm và đặc biệt.

Tuy nhiên, cái khoảnh khắc phát hiện ra mình thích làm bánh, tôi cũng đồng thời nhận ra một điều thật buồn, tôi không thể làm được. Đó không phải là sự lười biếng, hèn nhát hay nhụt chí, chỉ đơn giản là sự nhìn nhận khách quan vào hoàn cảnh của tôi lúc bấy giờ.

Tôi yếu ớt, ngập tràn vấn đề cá nhân và quan trọng nhất, nhà tôi nghèo, tôi phải tập trung toàn bộ cho kỳ thi đại học trước mắt. Thế nên tôi đã nghĩ, và vẫn nghĩ như thế cho đến khoảng hơn một năm rưỡi trước đây, là tôi sẽ thực hiện đam mê này trong 10 năm nữa. Khi mà tôi có thể sống độc lập hoàn toàn, có thể giúp đỡ gia đình và có một căn nhà riêng, bé thôi nhưng là của riêng tôi, với một cái bếp riêng để tôi có thể tha hồ làm bánh.

Vì nghĩ như vậy nên tôi đã tự hình thành một phản xạ cho mình là không nhớ đến bánh, tôi hầu như không đến cửa hàng bánh nữa, cũng là một cách để quên nó đi, để giấc mơ làm bánh ngủ yên cho đến khi tôi có thể thực hiện được nó.

Nhưng cuộc sống đúng là không thể đoán trước được, tầm tháng 1 năm ngoái, lúc này tôi 20 tuổi, đã đỗ đại học và đang học năm thứ hai. Vào một hôm trời còn se lạnh, tôi có hẹn với hội bạn cấp 3 tại nhà một đứa ở Phúc Tân.

Trên đường đi, tự nhiên tôi nghĩ đến món bánh nếp nhân vừng đen mà tôi từng ăn ở Cầu Gỗ và ghé qua mua cho chúng bạn. Tất cả bạn tôi đều say sưa ăn nhồm nhoàm và tỏ ra rất thích, hỏi tôi mua ở đâu để còn biết chỗ, tôi đã rất vui.

Chuyện có lẽ cũng kết thúc ở đó nếu đêm về tôi không tự nhiên nghĩ ra rằng chiếc bánh nếp đó thì chỉ có bột, dừa và vừng đen, bánh này là bánh cổ truyền nên không thể dùng đến lò nướng, người ta làm được thì chắc mình cũng làm được. Thế là tôi tìm trên Google "Bánh nếp vừng đen" và kích vào ngay link đầu.

Có lẽ cú click này chính là bước ngoặt của tôi bởi nhờ nó, tôi không chỉ thấy cách làm món bánh này mà còn biết đến một loại hình blog gọi là food blog, nơi mà chủ nhân của nó làm bánh, nấu ăn, post ảnh, post công thức và chia sẻ với mọi người. Thực sự, từ blog này đã mở ra cho tôi cả một thế giới mới, thế giới mà tôi đã học cách để quên từ lâu.

Dần dà, khi đọc thêm từ blog này sang blog khác, tôi mới thấy làm bánh không quá khó như tôi tưởng. Những gì tôi cần để làm bánh chỉ là một chiếc lò nướng và một máy đánh trứng ban đầu, những dụng cụ còn lại có thể tiết kiệm và mua dần dần, tổng chi phí ban đầu khoảng 2 triệu đồng.

Lúc đấy là tháng 2, tôi quyết định lên kế hoạch tiết kiệm tiền để mua dụng cụ, song song với đọc các food blog để tự học và tranh thủ làm tất cả loại bánh tôi thấy thích mà không cần dùng đến lò nướng hay máy đánh trứng, những thứ mà hiện tại tôi chưa có.

Tôi thấy rất vui khi lại được đến cửa hàng bán bánh và có thể phân biệt các loại bánh với nhau, tôi không né tránh như trước. Trong khoảng thời gian chờ đợi để có thể làm bánh đó, đã có những lúc tôi cảm thấy rất chán nản và tự ti khi thấy những chiếc bánh mà các cô chị đi trước làm được.

Lòng phân vân và tràn ngập nghi hoặc rằng liệu đến lúc mình có lò nướng, mình có làm được như thế không, có nên tiếp tục không? Nhưng rồi tôi cũng biết câu trả lời ngay lập tức, đó là dù có thế nào tôi cũng sẽ tiếp tục theo đuổi, bởi vì đấy không đơn thuần là một sở thích, đấy là đam mê.

Nhà rất chật, vì vậy tôi đã tính đủ đường và thời gian đầu làm bánh tôi phải để lò nướng trên bàn học, mỗi khi cần làm bánh thì phải bê lò xuống bàn nước đề lò có không gian tỏa nhiệt. Làm bánh là một thú vui cần đến sự cẩn thận và kỷ luật, thứ mà tôi luôn thiếu. Việc tự học đôi khi cũng gây ra những bất lợi, vì có những điều tôi không biết hỏi ai, ngay cả việc tìm hiểu địa chỉ nơi bán dụng cụ và vật liệu làm bánh cũng là một khó khăn.

Ngoài ra, ở nhà tôi địa hình không thuận lợi, mỗi lần làm bánh là tôi phải chạy lên chạy xuống liên tục để lấy nước mà dọn rửa. Cộng thêm với túi tiền sinh viên ít ỏi khi vừa phải tính toán tiết kiệm tiền mua nguyên vật liệu, vừa phải thí nghiệm làm bánh đã khiến đôi khi việc làm bánh không còn là thú vui dễ chịu nữa.

Dù vậy, tất cả điều đó đều lu mờ hoàn toàn khi tôi nghĩ lại những điều mình đã làm được, nghĩ lại toàn bộ hành trình, nghĩ lại cảm giác hạnh phúc khi được làm điều mình yêu thích, khi những người thân xung quanh được nếm một miếng bánh ngon và cảm nhận một chút yên bình.

Tôi không thể nào quên cảm giác lần đầu tiên khi làm bánh nếp nhân vừng đen. Tôi đã rất hồi hộp kể từ lúc đi mua nguyên liệu như thế nào, đã sung sướng ra sao khi nếm miếng bánh đầu tiên đó hay cảm giác khi mình làm chiếc bánh quy dừa đầu tiên và mang cho mẹ tôi nếm thử. Thực sự, tôi cũng không rõ lúc đấy mình chạy hay đang bay.

Vậy là cứ dần dần tôi vẽ nên ước mơ nhỏ nhoi của mình. Vào tháng 11/2010 tôi đã có khá đủ dụng cụ cơ bản cho công cuộc làm bánh. Tôi bắt đầu làm những loại bánh mà mình tưởng tượng từ lâu, bắt đầu thực hành với những công thức, chạm tay thực sự vào trứng, bột, bơ và sữa.

Ban đầu chỉ là tiết kiệm tiền mua lò nướng, máy đánh trứng, rồi đến dụng cụ đong, khuôn bánh, bowl trộn, spatula. Từ bánh quy, bánh mỳ, pancake sau rồi đến bánh gato, cheesecake, cupcake, muffin... thời gian dần trôi và ước mơ của tôi cũng dần thành hình, tròn trịa hơn, đa dạng hơn.

Vượt qua sự nhút nhát bẩm sinh của mình, cuối cùng tôi cũng lập một blog trên Opera để có thể ghi lại chặng đường nho nhỏ của mình, để có thể kết bạn và chia sẻ với những người cùng đam mê. Cuối cùng có thể gia nhập cả một thế giới thật tuyệt vời mà chỉ suýt chút nữa thôi tôi đã bỏ lỡ.

Giờ đây, làm bánh đã trở thành một phần của tôi, như một cơn thủy triều, lúc lên lúc xuống nhưng luôn song hành với cuộc sống của tôi. Những người thân xung quanh tôi vẫn thắc mắc và hỏi tôi tại sao tôi thích làm bánh, tôi thường nói cũng khó để có thể giải thích cụ thể ngay cả với tôi, chỉ biết rằng tình yêu đối với việc làm bánh của tôi là rất thật.

Việc làm bánh có thể thật nhỏ nhoi so với người khác, nhưng đối với tôi nó có ý nghĩa to lớn vô cùng. Nhờ làm bánh, tôi đã rèn luyện được con người mình, trở nên biết kiên nhẫn hơn, cẩn thận hơn, biết tổ chức hơn.

Nhờ làm bánh, tôi có thể làm cho người thân những món quà nho nhỏ từ sản phẩm của tôi, có thể khiến người thân của tôi vui vẻ ngay cả khi tôi chưa có khả năng tự nuôi sống bản thân và làm nhiều điều lớn lao hơn cho họ. Nhờ làm bánh, tôi biết yêu thương và thể hiện yêu thương của mình hơn.

Và quan trọng hơn cả là kể từ lúc khám phá ra đam mê của mình, tôi đã luôn nghĩ về nó như một điều thật đẹp, đồng thời cũng là điều không thể. Và giờ thì cuối cùng tôi đã có thể nói, tôi đã làm được điều không thể ấy, và nó quả thật đẹp.
 
 

Nguồn tin: Vnexpress

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Tư vấn gần đây

Công cụ mới

Tài liệu mới