Ý tưởng khởi nghiệpĐặt tên doanh nghiệpLập kế hoạchCâu chuyện thành côngCâu chuyện thất bạiLời khuyên khởi nghiệp

Học kinh tế nhưng tôi vẫn theo đuổi ước mơ thành thầy thuốc

15:23 08/10/2013 in Câu chuyện thành công

Tôi thích lắm cái cảm giác được chữa bệnh cho người khác, được người ta tin tưởng và tôn trọng. Quan trọng hơn là tôi thích những cây thuốc, thích chế biến chúng thành nhiều thứ thật hữu dụng. Tôi đam mê và muốn trở thành thầy thuốc, là một người bạn của cây cối.

Tôi là sinh viên năm nhất khoa kinh tế. Từ lúc bé tôi sống với ông bà nội, ba mẹ đều tha phương cầu thực. Tuy cuộc sống miền Trung lăm lũ nhưng tôi vẫn được may mắn hơn rất nhiều so với bạn cùng trang lứa, tôi chỉ có ăn, học, ngủ và chơi. Tuổi thơ của tôi thật êm đềm với những giấc ngủ trưa bên hồ sen, kế bờ sông với những làn gió thật dịu.

Nhưng cái gì cũng có quy luật bù trừ, có lẽ tình cảm tôi hình thành trong cái bình yên đó. Từ lúc xa ba mẹ, khi tôi còn chưa vào mẫu giáo, tôi biết che giấu nước mắt của mình mỗi khi bị tụi nhỏ đánh, hay sơ ý vấp ngã làm rách quần áo sợ nội la, tôi vẫn ngậm thinh.

Lớn hơn, khi tập những nét bút mực, tôi luôn hậu đậu làm mất bút máy, bị nội và cô la, tôi đứng im như trời trồng, không khóc nhưng nước mắt chảy ra. Có lúc vô tình nghe những cuộc nói chuyện của nội và những người cùng chỗ làm với ba mẹ, biết ba đánh mẹ rất nhiều, mẹ khóc và nhiều lần đòi tự tử. Tôi lặng lẽ lủi thủi một mình sau gốc dừa ngoài hồ sen để được khóc cho thoải mái, những khoảnh khắc ấy như in trong tim tôi.

Tôi không nhớ từ đâu tôi rất yêu cây cối nhất là hoa sen, có lẽ tuổi thơ của tôi gắn liền với chúng. Ngày ấy tôi thường thấy nội lấy lá sen phơi khô rồi đun nước cho ông uống, tôi thích và muốn biết về những loài cây cối bên mình. Cái hoa này là gì, lá này kiếm ở đâu ra, cái gốc kia có tác dụng gì, từ đó trong tôi hình thành một sự đam mê. Chính điều đó càng cuốn hút tôi hay lên chùa hơn, bởi ở đó mấy sư cô hay hái cây cỏ trên núi về phơi khô làm thức uống hay làm thuốc.

Và từ lúc đọc truyện về thầy Tuệ Tĩnh, tôi thích lắm cái cảm giác được chữa bệnh cho người khác, được người ta tin tưởng và tôn trọng. Quan trọng hơn là tôi thích những cây thuốc, thích chế biến chúng thành nhiều thứ thật hữu dụng. Tôi đam mê và muốn trở thành thầy thuốc, là một người bạn của cây cối.

Như một duyên số, lớp 9 tôi trúng tuyển vào lớp bồi dưỡng học sinh giỏi môn sinh học của trường, mặc dù sinh học với tôi như một môn bình thường, tôi chỉ đam mê hóa và toán. Và như thế tôi lại được cơ hội tiếp xúc nhiều với bộ môn sinh. Cấp 3 tôi cũng đăng ký học khối B với sự tự tin mà chưa hề nghĩ tới một sự thất bại nào.

Tôi sẽ thi vào ĐH Y dược Huế, sau đó sẽ sang Trung Quốc học hỏi y học của họ, tôi mơ mộng thế đó. Đam mê đó cháy bỏng tới đâu cũng chẳng thể đáp ứng cho cái ước mơ quá xa vời với thực tại kiến thức của tôi. Tôi không tự tin để thi ĐH Y, tôi quyết định thi về thực phẩm dinh dưỡng, đó cũng là một ngành có thể biến đam mê của tôi thành sự thật. Thế nhưng tôi đã thi rớt và đậu vào khoa kinh tế.

Bước vào Sài Gòn với danh nghĩa là sinh viên kinh tế nhưng hành trang của tôi vẫn là những tập tài liệu toán hóa sinh. Với một mơ ước thật lớn, được bước vào đời với một sự đam mê ngành nghề, không như cái ngành tôi đang học. Tôi ghét sự tính toán, mưu lược trong kinh doanh vì vốn dĩ tôi cũng chẳng hứng thú và chưa từng nghĩ tới, mà cũng không có đủ tài lược để học nó. Có thể tôi ngụy biện để theo đuổi ước mơ của mình nhưng không có đam mê thì tôi không thể theo đuổi.

Là thí sinh tự do, hồ sơ tôi phải có đóng dấu địa phương, tôi buộc lòng xin mẹ cho thi lại đại học và gửi hồ sơ về quê cho mẹ chứng nhận. Nhưng kế hoạch không có một sự chu toàn, hồ sơ không tới tay mẹ mà thông tin thì nhạy bén trong gia đình. Mọi người soi mói, xem tôi như kẻ mơ cao, nói tôi năm trước thi trường thấp còn rớt giờ thi nữa mà còn thi cao, trèo cao té đau.

Tôi cúp điện thoại của những người thân, tôi khóc, hoảng loạn gọi điện thoại cho mẹ, mẹ không hay biết một thông tin gì. Trong lúc tức tối tôi đã buộc miệng vứt bỏ luôn cái hồ sơ ấy, tôi ôm mặt khóc trước hành lang ký túc xá.

Trong màn đêm ấy, như một ánh sáng hé mở, đứa bạn thân của tôi gọi điện thoại đến, tôi chỉ biết khóc và khóc, đến lúc bình tĩnh tôi kể hết, nó khuyên tôi rất nhiều. Chưa bao giờ tôi thấy những lời khuyên thật quen thuộc mà làm mình được an tâm như lúc đó. Tôi đã gửi hồ sơ khác về cho đứa bạn ngoài quê chứng giúp.

Như một sự thách thức, tôi gửi về cho người quen nhưng vì không gặp được nhau, đến 5 ngày trời bạn tôi mới nhận được túi hồ sơ, tôi mừng cuống quýt lên, chưa hết vui mừng thì chờ mãi hơn một tuần nhưng vẫn không có hồi âm gì từ bưu điện, chỉ còn một ngày nữa là hết hạn nộp hồ sơ. Tôi sợ, tôi lại khóc, và ngỡ mình sẽ không còn cơ hội.

Tôi bỏ buổi học anh văn tối, lấy xe đạp vòng quanh khắp phố. Hết đường hết người, tôi về với một cảm giác nặng nề, chợt nhìn thấy túi hồ sơ trên giường, chẳng biết sao tôi lại nhấc nổi cô bạn trong phòng, hét thật to. Hôm sau tôi vội bước qua trường ĐH Y dược TP HCM, ký tên rồi nộp tiền, tôi quay ra với một niềm vui dâng tràn. Tôi sẽ cố gắng thật nhiều để trở thành bác sĩ y học cổ truyền.

Tôi thường trốn vào thư viện ôn luyện, tôi tin sự cố gắng và may mắn sẽ làm nên tất cả. Đến ngày thi, gia đình tôi không một ai biết tôi thi lại đại học, bạn bè thì chỉ có mấy đứa bạn thân đã an ủi tôi rất nhiều. Biết tôi thi xa nơi ở, nhiều đứa đòi chở tôi đi thi nhưng tôi vẫn thích được tự mình thực hiện ước mơ.

Bước vào phòng thi, tôi tự tin với bộ môn hóa và sinh, còn môn toán đột nhiên tôi không suy nghĩ được điều gì, và tôi đã không làm được như năm trước. Tôi suy sụp tinh thần nhưng vẫn nuôi hy vọng vào điểm hóa và sinh, tôi không dám kiểm tra đáp án, chỉ mong chờ vào kết quả thi nhưng hình như sự chờ đợi là vô nghĩa.

Sắp tới ngày công bố điểm thi, tôi cầu nguyện, tôi thật sự muốn thực hiện ước mơ của mình nhưng hình như tôi đã không làm được. Tôi ước được mừng rỡ gọi điện thoại về cho ba tự hào về tôi, cho ba sẽ làm ăn thật tốt, sẽ không còn tật xấu nữa, cho mẹ tôi thỏa mãn công khổ cực với nghề làm bánh thức trắng đêm dầm mưa dãi nắng, ngày chỉ ngủ được hơn hai tiếng đồng hồ giấc trưa, bữa ế chợ thì mẹ được đi ngủ sớm hơn.

Có lẽ người ta sẽ rất bất ngờ nhưng chính giấc ngủ của mẹ được rút ngắn là niềm tin, sức mạnh thôi thúc tôi phấn đấu học tập trong thời gian qua. Mỗi đêm mẹ thức làm bánh chính là lúc con học bài thật chăm, như những lúc ở quê cùng mẹ làm lụng kiếm tiền, cảm ơn mẹ đã cho con sức mạnh đó. Nhưng dù kết quả có không tốt thì sự cố gắng của con vẫn xứng đáng vì con đã thắng cái tự ti trong bản thân mình. Tôi sẽ vượt qua được tất cả, bằng chính những niềm tin tôi sẵn có.
 
 

Nguồn tin: Vnexpress

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Tư vấn gần đây

Công cụ mới

Tài liệu mới