Ý tưởng khởi nghiệpĐặt tên doanh nghiệpLập kế hoạchCâu chuyện thành côngCâu chuyện thất bạiLời khuyên khởi nghiệp

Mì lạnh làm nên sự nghiệp kinh doanh lớn

15:46 03/10/2013 in Câu chuyện thành công

Cổ Á Phương, vào năm 44 tuổi bị buộc thôi việc, dựa vào 500 đồng để gầy dựng nên sự nghiệp bán mì lạnh, trong mấy năm ngắn ngủi nổ lực, khắp hơn 20 tỉnh, thành, khu tự trị, phân bố rộng rãi hơn 200 “cửa hàng liên kết mì lạnh Tiệp Nhĩ Thái”, có cơ sở sản xuất cây ớt màu xanh 1000 mẫu và cơ sở sản xuất cây hoa màu xanh 1000 mẫu. Vì thế bà được bình chọn là “ một trong mười nữ doanh nhân xuất sắc trong năm 2004” ở Trung Quốc.

Tháng 2 năm 1998, ngày thứ hai sau khi Cổ Á Phương nghĩ việc, bà chạy xe đạp đến trước sạp hàng bán mì lạnh ở thôn Sa Pha phía đông trường đại học giao thông Tây An, làm một cuộc điều tra thị trường. Thông qua điều tra, Cổ Á Phương quyết định bán mì lạnh, tốn 580 đồng, dốc hết toàn bộ gia tài bán mì lạnh.
 
Ngày 6 tháng 3, trời vừa sáng, Cổ Á Phương đã đến chợ rau, mua 10 cân đậu xanh trộn mì lạnh và 50 cân mì lạnh, đạp ba vòng xe, đến trước cửa hàng một công xưởng lớn ở Tây An, dựng một sạp bán mì lạnh. Rất nhanh chóng 50 cân mì lạnh hoàn toàn bán hết sạch. Trừ 40 đồng NDT mua mì lạnh, 5 đồng mua đậu xanh, 2 đồng phí thuê chổ bán và dầu muối tương giấm, còn lại tiền lời là hơn 20 đồng!
 
Nhưng Cổ Á Phương không thỏa mãn. Bà lại tính ra một bài toán thu chi: 100 cân gạo chưa đến 100 đồng, làm được 200 chén mì, giá mỗi chén là 8 xu, trừ đi tiền gas, điện và những chi khác, ít nhất có thể kiếm được hơn 60 đồng. Nếu tự mình làm tự mình bán, như vậy, 100 cân gạo làm thành mì lạnh ít nhất có thể kiếm được gần 200 đồng. Bà chạy một vòng quanh thành phố Tây An, không thấy một quán nào vừa làm mì lạnh vừa bán mì lạnh, điều này khiến bà vô cùng phấn khởi. Nếu thuê trước cửa hàng, vừa làm mì lạnh vừa bán mì lạnh, một ngày mua 200 cân gạo thì chẳng phải có thể kiếm được 400 đồng hay sao? Như vậy một tháng sẽ kiếm được hơn 10 ngàn NDT, một năm chẳng phải kiếm được một trăm mấy chục ngàn hay sao? Trong lòng Cổ Á Phương cứ thôi thúc – bà muốn mở một cửa hàng.
 
Cửa hàng mì lạnh đầu tiên được mở ở thôn Lí Gia, đây là chợ buôn bán quần áo ở Tây An, lượng người qua lại rất đông. Nhà thuê tháng là 2200 đồng. Cửa hàng mì lạnh được mở ra như vậy, ít nhất phải thuê 5 người phục vụ, 1 người thợ làm mì lạnh tiền lương mỗi tháng là 100 đồng, phục vụ bao ăn ở mỗi người tiền lương mỗi tháng là 200 đồng, như vậy, tiền lương mỗi tháng cộng với tiền thuê nhà gần hết 5000 đồng, tính ra mỗi ngày thu 170 đồng. Đây là lợi nhuận thuần của 200 chén mì lạnh. Nhưng, ngày thứ nhất mở quán bán được 160 chén, ngày thứ 2 bán được 210 chén, nhưng những ngày về sau lại không thấy tăng. Nhìn thấy không thể tiếp tục được nữa, bà đành phải đóng cửa tiệm. Từ lúc mở cửa cho đến lúc đóng cửa chưa đầy hai tháng, lỗ 3790 đồng, nhưng Cổ Á Phương cũng đã tìm ra nguyên nhân thất bại: Thứ nhất mùi vị mì lạnh chưa ngon, nên khách không quay lại; thứ hai vị trí cửa hàng mì lạnh không thích hợp, mọi người đến đây để mua quần áo, chứ không phải để ăn.
 
Thế là, Cổ Á Phương bắt đầu thâm nhập điều tra mì lạnh Thiểm Tây. Mì lạnh Thiểm Tây được chia làm hai loại: thứ nhất mì lạnh Tần Trấn ở huyện Quan Trung Hộ, thứ hai là mì lạnh Hán Trung của miền nam Thiểm Tây. Mì lạnh Tần Trấn dẻo dai nhưng khẩu vị không ngon, mì lạnh Hán Trung mềm mịn nhưng vừa gấp lên đã bị đứt. Sau khi so sánh nhiều lần hai loại mì lạnh này, Cổ Á Phương đã nghĩ ra một ý tưởng mạo hiểm: tại sao không kết hợp ưu điểm của hai loại mì lạnh này với nhau? Bà bắt tay hành động chọn gạo, ngâm gạo, chế biến, mỗi một công đoạn, bà đều ghi chép tỉ mỉ. Thông qua thực nghiệm nhiều lần, cho đến khi khẩu vị “ quá ngon”, Cổ Á Phương lại một lần nữa quyết định thuê nhà mở tiệm.
 
Bà rút kinh nghiệm lần đầu tiên, bà tìm lựa chọn mặt bằng khắp nơi, vất vả một tuần chạy đông chạy tây bà vẫn chưa tìm được nơi thích hợp. Địa điểm tốt thì tiền thuê lại quá mắc, nơi thuê rẻ thì lượng người lại không đông đúc, bà nghĩ mì lạnh mình nghiên cứu nếu thực sự ngon, thì địa điểm dù xa một chút, ít người qua lại một chút thì cũng sẽ có khách đến ăn! Nghĩ như thế, bà lại chạy ba vòng xe, chuẩn bị bán thử ba ngày đầu tiên, xem thử mì lạnh mình chế biến có được hay không .
 
Ngày đầu tiên, chẳng bán được chén nào. Ngày thứ hai, một người phụ nữ sau khi ăn một chén, cứ luôn miệng khen ngon, kêu gọi những người bên cạnh mau đến ăn thử. Ngày thứ ba, bà vừa bày ra, chưa đầy một tiến đồng hồ, mì lạnh đã bán hết sạch. Ngày thứ tư, bà không mở sạp bán mì lạnh mà chạy xe đạp tìm kiếm mặt bằng.
 
Mặt tiền ngôi nhà rộng chỉ hơn một mét, trước cửa còn có một cái cây lớn cản trở, tiền thuê nhà là 1300 NDT một tháng nhưng bà không do dự mà thuê ngay. Bà lại tốn 300 NDT làm một bảng hiệu “mì lạnh Tiệp Nhĩ Thái” treo trước cửa, Tiệp chính là nhanh nhẹn, thái chính là bình an, khỏe mạnh. Tiệp Nhĩ Thái chính là mì lạnh khiến cho mọi người ăn với tốc độ nhanh nhất, ngon nhất. Nhưng người qua đường lại không lĩnh hội được như vậy. Nhưng họ lại cảm thấy hiếu kì đối với tên bảng hiệu này, có người còn cho rằng đây là mì lạnh của nước ngoài, liền vào thử.
 
Ngày đầu tiên khai trương, mì lạnh của Cổ Á Phương bán được 110 chén, ngày thứ hai 200 chén, ngày thứ ba 350 chén, ngày thứ tư trong chốc lát đã bán được 560 chén… Trong tháng đầu tiên, Cổ Á Phương kiếm được 10 ngàn NDT, thu nhập thuần của tháng thứ hai gần 20 ngàn NDT. Đến tháng thứ ba để có thể ăn được mì lạnh của Cổ Á Phương, mọi người phải xếp hàng hơn tiếng đồng hồ, điều này đã làm cho con đường không rộng rãi này xuất hiện hiện tượng tắc nghẽn.
 
Vì để duy trì hương vị đặc biệt, mỗi chén mì lạnh đều do Cổ Á Phương tự tay nêm nếm phụ liệu. Cổ Á Phương đã từng trong vòng một ngày bán được 1500 chén. Sau một ngày làm việc, sức lực cạn kiệt ngay cả đứng cũng không đứng nổi. Kĩ thuật phối liệu mì lạnh của Cổ Á Phương là vũ khí độc đáo để có được số lượng khách hàng như vậy. mỗi chén dùng 7 lạng mì sạch, cộng thêm 1 lạng rau, 2 lạng gia vị pha loãng, lại cộng thêm 0,4 lạng dầu ớt. Điều không giống với những mì lạnh khác là cộng thêm hơn 20 vị thuốc bắc. Trong nửa năm, Cổ Á Phương kiếm được gần 100 ngàn NDT.
 
Năm 1999, Cổ Á Phương đăng kí nhãn hiệu “Tiệp Nhĩ Thái” ở Cục Công thương tỉnh Thiểm Tây, việc buôn bán càng ngày càng phát đạt, bà lại nghĩ ra việc mở ra một cửa hàng liên kết phát triển toàn quốc, món ăn Trung Quốc do hạn chế khẩu vị, rất khó tiêu chuẩn hóa sản xuất. Vì thế, bà đã chưng lọc cho vào nước sôi để nguội, bất kể là ai cũng đều có thể làm ra một hương vị giống nhau.
 
Do có cửa hàng mẫu, người gia nhập ở nơi trên cả nước vô cùng hăng hái. Đối với những cửa hàng gia nhập Cổ Á Phương dều cung cấp thống nhất nguyên liệu, thống nhất mặt tiền, thống nhất vật dụng ăn, thống nhất cách bày trí.
 
Vì để bảo đảm thống nhất nguyên liệu gốc, năm 2003 bà chọn hình thức “ công ty và hộ dân”, thành lập cơ sở trồng cây sơn tiêu tốt xanh một ngàn mẫu ở huyện Phượng thành phố Bảo Kê và cơ sở trồng ớt tốt xanh một ngàn mẫu ở huyện Lũng. Mỗi năm bà đặt hàng cho nông dân, nông dân ưu tiên bảo đảm cung cấp nguồn hàng ổn định cho bà. Nguyên liệu phải tốt để đảm bảo chất lượng của mì lạnh. Ví dụ như ớt của huyện Lũng, thịt dày, hình dài, không có ô nhiễm. Nơi cung cấp nước tưới là sông Thiên Hà, phía trên là trang trại bò sữa thành phố Bảo Kê.
 
Ngày nay, mì lạnh Tiệp Nhĩ Thái đã có trên 200 cửa hàng liên kết trên toàn quốc, giải quyết hơn 2000 việc làm cho công nhân hoặc con cháu, ở thành phố Tây An bà còn xây dựng nên xưởng gia công mì lạnh rộng trên 2000m2. Hơn nữa Cổ Á Phương còn giới thiệu mì lạnh Trung Quốc với thị trường quốc tế, trước mắt, “mì lạnh Tiệp Nhĩ Thái” đã hoạt động thành công ở Singapore, Canada.
 
 

Trích trong cuốn sách: 80 câu chuyện làm giàu.

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Tư vấn gần đây

Công cụ mới

Tài liệu mới