Hoạch định nhân sựVăn hóa doanh nghiệpLương bổng và đãi ngộLuật lao độngTuyển dụngĐào tạo và phát triểnĐộng viênĐánh giá hoạt động

Kì Nghỉ Thưởng Tốt Nhất & Tệ Nhất

15:40 28/09/2013 in Lương bổng và đãi ngộ

Có lúc nó là một kì nghỉ thực sự,  nhưng có lúc nó giống như địa ngục vậy.

Không phải lúc nào bạn cũng cảm thấy vui hơn khi cho đi bằng khi nhận lại – hãy hỏi ai đó đang mong chờ kì nghỉ thưởng của họ. “Đây là mùa để bạn trông chờ và hy vọng một viễn cảnh tươi đẹp mà bạn có thể tưởng tượng ra, suốt thời gian những chủ doanh nghiệp và giám đốc thường làm hết sức mình, hay không làm gì cả, để cho nhân viên thấy rằng họ được đón nhận ở công ty như thế nào.

Có vẻ như đó không phải là một quá trình khó khăn, đúng không? Nếu nhân viên của bạn làm tốt công việc của họ trong năm nay, đây là cơ hội để bạn nói lời cám ơn và thưởng thêm cho họ cái gì đó kèm theo thẻ trả tiền lương tháng 12 của họ. Kết thúc bàn luận ở đây.

 



Và đó là chỗ mà rất nhiều doanh nghiệp làm sai. Kate Zabriskie, người sáng lập công ty “Huấn luyện doanh nghiệp”, một công ty huấn luyện những kĩ năng làm việc trong doanh nghiệp – kĩ năng thưởng cho những nhân viên làm việc tốt, nói “Vì việc trao thưởng bằng một kì nghỉ là việc bạn phải trao rất cẩn thận và cần phải suy nghĩ kĩ.”

Zabriskie nói: “Thưởng bằng kì nghỉ là rất phức tạp, thưởng sai sẽ mang một ý nghĩa khác hoàn toàn.”

Thực vậy, những câu chuyện vui vẻ và tệ hại về những kì nghỉ thưởng đã chứng minh điều cô nói. Một trong những ví dụ điển hình, Valerie Bent, 37 tuổi, nói rằng phần thưởng tồi tệ là tất cả những động lực cô cần để bắt đầu doanh nghiệp riêng của mình, công ty Las Vegas-based Big Feet Pajama. Hai năm trước đây, khi cô đang làm việc tại một công ty quan hệ đầu tư khu vực Los Angeles, cô thích những phần thưởng cuối năm tương đương với 30 đến 40 % lương hàng năm của một nhân viên, dựa trên lợi nhuận của công ty. Bent nói: “ Vì thế, chúng ta cần làm việc chăm chỉ và làm việc hết mình. Người ta thường làm việc từ 55 đến 60 giờ một tuần, thực ra đó là quy tắc tiêu chuẩn.”

Khi gần đến năm 2004 và công ty tổ chức mừng thời kì đạt được lợi nhuận cao nhất, Bent và những nhân viên khác háo hức đợi phần thưởng của họ (Bent mong đợi một điều gì đó trong năm điều này). Nhưng những người bạn khác quyết định sử dụng số tiền thưởng đó để mở rộng công ty bằng cách mở một văn phòng ở Los Angeles, và những nhân viên thì không có gì cả. Vâng, không có gì cả.”

Bent rất tức giận-hơn cả những điều chính của vấn đề-và đặc biệt thấy chán những người đồng nghiệp chỉ sống bằng những thẻ thanh toán tiền và họ thực sự chỉ cần tiền mà thôi. Cô nghỉ việc một tuần sau đó, và thay vì chỉ thư giãn với kì nghỉ, thì cô quyết định lập công ty riêng của mình. Sau khi có được số lời hàng triệu trong một năm, cô đã cho 2 nhân viên của mình đi nghỉ ở Italy như là một phần thưởng cho họ. Hiện nay, cô đồng ý với Grinch-như là những phần thưởng cô đã nhận được, “Đó là điều tuyệt vời nhất đã từng xảy đến với tôi.”

Đôi khi không có cái gì là tốt  hơn cả

Nhưng hầu hết mọi người không nhìn lại chế độ thưởng quá ít của họ. Kristen Lunceford được thuê ở đại hoc Arizona State như một cộng tác biên tập cho 2 tạp chí khu vực có ảnh hưởng nhất ở Scottsdale, Arizona. Những ông chủ của tôi là những triệu phú ăn mặc thời trang Gucci, Juicy và Armani. Họ lái BMW, chi hàng ngàn đôla cho đứa con trai của họ và thường xuyên có mặt tại những spa và khu nghỉ dưỡng sang trọng nhất.” Lunceford nhớ lại.

Sau một năm làm việc cho nhà xuất bản, Lunceford háo hức tham gia kì nghỉ thưởng. Vào một ngày đẹp trời gần cuối tháng 12, ông chủ biên tập đặt trước phòng làm việc của cô—và trao cho Lunceford một thanh kẹo sôcôla cỡ lớn.

Lunceford đã nghỉ việc sau đó và bây giờ đang làm việc cho công ty “Sáng kiến giáo dục”, một công ty dịch vụ và sản phẩm cho giáo dục ở Washington, Utah. Lunceford nói: “Công ty mới của cô đã cho nhân viên một kì nghỉ thoải mái và phóng khoáng nhất và phần thưởng giữa năm, và thưởng tiền, và luôn kèm theo một bản viết tay về công việc mà tôi làm. Nếu nó không tốt hơn một thanh kẹo sôcôla, tôi không biết cái gì hơn nữa.”

Zabriskia nói: “Sẽ không ngạc nhiên, nếu bạn là một ông chủ, đó là phản ứng mà bạn nên mong đợi. Nếu bạn chuẩn bị thưởng, hãy nghĩ về toàn bộ quá trình,” Zabriskia đề nghị. “Nếu bạn thưởng ngoài nghĩa vụ, nhân viên sẽ biết điều đó. Tôi đã từng làm việc ở một nơi mà cho nhân viên một giỏ cam và đậu phộng mỗi năm vì một trong những công ty nhánh khác là một nông trại trái cây. Mỗi nhân viên sẽ nhận phần thưởng của mình từ xưởng chuyển hàng. Nhân viên không thể ngừng nói về việc công ty trả rẻ như thế nào. Được cho cách nhận món quà, sẽ tốt hơn là không có gì cả.”

Đó không phải nói là bạn cần phải cho những gì bạn không có. Món quà nhỏ có thể thích hợp, hay ít nhất, chúng được hiểu chúng là cái gì. Matt Baron, một nhà xuất bản của công ty PR Inside Edge (www.mattbaron.com), nhớ lại một phần thưởng mà ông đã được nhận khi đang làm phóng viên cho một tờ báo ngoại ô vào những năm 90, khi ông được 20 tuổi. Nhà xuất bản tặng cho ông một món quà từ một cửa hàng của Kohl trị giá 10 hay 15 đôla. Baron, người nhận ra mình đang làm việc cực nhọc cho một nền công nghiệp chỉ làm vì tiền mà thôi, thừa nhận rằng: “Khi tôi cảm thấy món quà đó thật tuyệt, tôi thực sự rất vui.”

Đó là suy nghĩ được đong đếm

Nếu bạn định cho nhân viên của bạn những món quà không đắt tiền, bạn nên sáng suốt và suy nghĩ về nó. Hai năm trước, Arnie Aloff, một giám đốc khu vực của Alliance for Affordable Services, một công ty bảo hiểm ở Chicago, đang điều hành 12 chi nhánh. Vì ông nhận được lợi nhuận từ việc bán hàng của họ, ông muốn cảm ơn họ bằng một kì nghỉ thưởng.

Là một công ty cá nhân độc lập, ông không có một lượng tiền lớn để chi tiêu, vì thế ông tặng họ một thẻ I-PASS, một giấy phép cho phép xe hơi của họ đi qua rất nhiều những trạm ở Chicago mà không cần dừng lại. Chúng được mua với giá 50 đôla và được trả lại 40 đôla—một món quà rất thực tế cho những nhân viên bảo hiểm thường đi vòng quanh thành phố.

Zabriskie nói: “Bằng cách suy nghĩ một chút về phần thưởng, bạn có thể tránh được rất nhiều vấn đề”. Cô đề nghị đừng tặng cho nhân viên những gì cá nhân quá, bất cứ cái gì trái với chuẩn mực của người nhận (như tặng rượu cho người không uống rượu), hay bất cứ cái gì có thể gây hiểu lầm (như tặng cho một nhân viên nữ một vé máy bay đơn để dự hội thảo ở Hawaii mà bạn, là ông chủ của cô ấy, cũng sẽ tham dự cùng).

Zabriskie cũng nói rằng tặng quà lại là một việc làm không tốt, và khi nói có vẻ như quá rõ ràng hoặc không có khả năng, bất cứ cái gì cũng có thể xảy ra. Zabriskie lấy một ví dụ từ một người bạn của cô, cách đây khá lâu, cô bạn, một người rất dị ứng với đậu phộng và được tặng lại một cái bánh tự làm. Cô hỏi người cho là có đậu phộng trong cái bánh đó không, người cho trả lời không, và cô phải mất mấy ngày nghỉ thưởng trong phòng cấp cứu.

Bạn vẫn còn gặp khó khăn trong việc quyết định tặng thưởng cái gì? Hãy nghĩ về cái mà bạn muốn nhận—và hãy công tâm trong việc này. Bạn có thể thích nhân viên này hơn nhân viên khác, nhưng đừng tặng cho nhân viên này 10 đôla và nhân viên khác 200 đôla, nếu họ cùng làm một công việc giống nhau. Nếu bạn đang phân vân cái nào là thích hợp, Zabriskie đề nghị lấy gia đình bạn làm thước đo: Hãy tự hỏi ba mẹ của bạn, người thân, vợ hoặc chồng hay con của bạn có vui hay tự hào rằng bạn đã tặng thưởng một món quà thật đặc biệt hay không.

Và khỏi cần bàn cãi gì nữa, một món mà bạn đừng bao giờ dùng làm quà tặng thưởng: “Bánh trái cây, dù cho ai đi nữa”, Leslie Komet Ausburn than vãn, khi nhớ lại một nhân viên tại một đài truyền hình nhỏ ở miền Nam Texas đã nhận được nó như là quà thưởng. Vào năm 1990, Ausburn từng là một biên tập viên truyền hình và bây giờ là một người đáng tin cậy tại một công ty truyền thông tại San Antonio, đã làm công việc đầu tiên của cô tại đó, được 4,75 đôla một giờ, và không có thêm quyền lợi hay chương trình 401(k) nào. Vì thế, một kì nghỉ thưởng rất được mong đợi. Thay vì vậy, đó là những thứ không được ưa thích trong một thời gian dài mà mọi người ai cũng phải phàn nàn. Cô than “ chúng chẳng có cái nào là được cả.”

Nếu bạn là một chủ doanh nghiệp và đang phân vân nên tặng thưởng cái gì, hãy nhớ rằng bất cứ cái gì bạn tặng, nhân viên của bạn sẽ nhớ, có thể là nhớ mãi mãi. Brenda L. Sullivan, chủ công ty truyền thông BLS, vẫn nói về thời gian khoảng năm 1989, khi bà 26 tuổi, sống ở Tokyo với chồng sắp cưới của mình và làm biên tập viên trong văn phòng điều tra của công ty an ninh Anh do một ngân hàng của Pháp làm chủ. Bà đã có một mức lương rất cao so với một nhân viên, và gần cuối thời gian làm việc ở đây, bà đã nhận được thưởng, một thứ mà nhân viên được nhận 2 năm một lần. Đó là vào tháng 6, và Sullivan chuẩn bị nghỉ việc, khi đó họ đã thưởng cho cô một triệu yên, tương đương với 7000 đôla.

Half sợ rằng đó là một sự đùa giỡn, và tự hỏi tại sao mình lại nhận nó, Sullivan cám ơn người quản lí hết lời và sau đó hỏi tại sao mình lại được nhận một món tiền thưởng nhiều như vậy. Và, bà nói thêm, “tôi là một nhân viên hợp đồng. Tôi sẽ rời xa nơi này, anh đã biết điều này khi anh thuê tôi, vì thế anh thật sự không cần phải thưởng cho tôi. Tôi sẽ không bao giờ biết được sự khác biệt này.”

Anh ta trả lời, “cô đã làm việc rất mẫu mực. Chúng tôi hy vọng rằng khi cô trở lại Nhật Bản, cô sẽ xem xét để làm việc với chúng tôi.”
Sullivan và chồng sắp cưới của cô rời Nhật vào tháng sau, và khởi hành tour đầu tiên đến Hong Kong, nơi mà họ dùng số tiền vào vé máy bay hạng nhất, khách sạn sang trọng, và một tủ quần áo đi làm cho mỗi người. Thực ra, cô nói “Vui chơi và mua sắm ở Hong Kong là một điều rất thú vị trong cuộc đời của tôi.”             

Theo Quantrikinhdoanh.com.vn          

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Tư vấn gần đây

Công cụ mới

Tài liệu mới