Ý tưởng khởi nghiệpĐặt tên doanh nghiệpLập kế hoạchCâu chuyện thành côngCâu chuyện thất bạiLời khuyên khởi nghiệp

Thiết thực mới là “giai điệu chính” của cuộc đời

09:00 25/09/2013 in Lời khuyên khởi nghiệp
Câu chuyện dưới đây đã khiến nhiều người cảm động:

Một hôm, thượng đế tuyên bố, nếu người “bùn” nào có thể vượt qua dòng sông mà ngài chỉ định, thì ngài sẽ ban cho một trái tim vàng không bao giờ ngừng đập.

Sau khi ý chỉ được ban, những người “bùn” rất lâu không có động tĩnh gì. Không biết trải qua thời gian bao lâu, cuối cùng có một người “bùn” đứng lên nói là muốn qua sống đó.

“Người “bùn” làm sao có thể vượt qua sông được? Ông đừng có nằm mơ”.

“Ông có biết cảm giác khi xác thịt đang mất đi từng tí, từng tí thì thế nào không? Ông sẽ trở thành mồi cho tôm cá, ngay cả một sợi tóc cũng không còn đâu”.

Thế nhưng người “bùn” này vẫn quyết tâm qua sông. Ông không muốn suốt đời này chỉ làm một người “bùn” bé nhỏ. Ông muốn có thiên đường cho mình. Nhưng ông cũng biết rằng, muốn đến thiêng đường thì trước hết phải qua địa ngục.

Mà địa ngục của ông chính là dòng sông mà ông phải đi qua. Ông đến bên dòng sông, do dự một lúc rồi ông đặt chân xuống nước. Nỗi đau đớn bỗng chốc bao trùm lên người ông, ông cảm nhận được sự tan ra của đôi chân, từng phút từng giây đang rời xa cơ thể ông.

Dòng nước bèn nói với ông: “Hãy quay về đi nếu không ông sẽ bị huỷ hoại toàn thân”.

Người “bùn” không trả lời, chỉ im lặng đi xuống dòng nước, chậm rãi từng bước, từng bước. Ông chợt nhận ra rằng, sự lựa chọn của ông khiến ông không hề hối hận. Nếu quay lại bờ thì ông sẽ trở thành một người tàn phế, nếu cứ chần chừ dưới nước thì sẽ huỷ hoại bản thân một cách nhanh chóng, mà lời hứa của thượng đế thì còn xa hơn cái chết của ông.

Người “bùn” cô đơn nhưng quả quyết bước đi. Con sông này rộng quá, có lẽ cả đời ông cũng không đi hết được. Ông nhìn sang bờ bên, thấy thảm cỏ xanh rờn và những bông hoa khoe sắc thắm, còn có những chú chim đang bay lượn như chào đón ông. Thượng đế nhất định đang ngồi dưới gốc cây uống trà. Có lẽ đó chính là cuộc sống nơi thiên đường. Nhưng ông có dốc hết sức thì cũng không thể đạt được, ở đó không có ai biết ông, không có ai biết được giấc mộng của ông. Thượng đế không cho ông cơ hội được làm những bông hoa trên thiên đường, cũng không cho ông đôi cánh của chim. Nhưng có thể trách thượng đế không? Thượng đế cho ông được làm người “bùn”, bản thân ông đã vứt bỏ cuộc sống yên ổn của mình.

Nước mắt của ông rơi lã chã, làm tan đi lớp da trên mặt ông. Ông vội ngẩng đầu lên, nuốt những giọt nước mắt vào trong lòng. Nước mắt đi theo cổ họng chảy vào tim ông. Lần đầu tiên ông phát hiện thấy nước mắt cũng có thể chảy ngược.

Người “bùn” lê từng bước chân nặng nề, tôm cá dưới sông tham lam rỉa cơ thể ông, làm cho cơ thể ông mềm nhũn, và tan dần ra. Có lúc sóng vỗ mạnh khiến ông ngạt thở. Ông muốn nằm xuống nghỉ một lát. Nhưng ông nghĩ rằng một khi nằm xuống thì ông sẽ ngủ mãi mãi, ngay cả cơ hội đau đớn cũng không còn nữa. Ông chỉ còn biết chịu đựng và chịu đựng. Điều kỳ diệu là, mỗi khi người “bùn” cảm thấy mình sắp chết, thì có một cái gì đó có thể khiến ông tiếp tục chịu đựng.

Không biết thời gian đã qua được bao lâu, cho đến khi ông cảm thấy tuyệt vọng, thì ông lại phát hiện ra, bản thân ông cuối cùng cũng đã sang được bờ bên kia rồi. Ông vui mừng khôn tả, định chạy đến bên thảm cỏ lại sợ tấm thân bẩn thỉu của mình làm ô uế sự thanh khiết nơi thiên đàng. Ông cuối đầu nhìn lại bản thân thì phát hiện thấy, ông chẳng còn gì ngoài trái tim vàng lóng lánh, đôi mắt của ông được “mọc” ở tim mình.

Ông chẳng hiểu gì: Từ xưa đến nay trong thiên đường không có sự việc gì may mắn. Hạt giống hoa cỏ cũng phải chìm đắm trong bùn đen, mới có thể mỉm cười dưới ánh nắng mặt trời; chim non bị ngã đau, mất đi bao nhiêu lông vũ mới có thể có được đôi cánh; ngay cả thượng đế cũng đã từng đi qua bao nhiêu con đường dài dằng dặc trong địa ngục. Vậy mà một người “bùn” nhỏ bé như ông chỉ dùng nghị lực và dũng khí của mình đã có thể giành được sự sống cho mình, có được trái tim vàng.

Thực ra mỗi người “bùn” đều có trái tim đó, cũng giống như mỗi chúng ta đều có thể giành được thiên đường cho mình. Điều quan trọng là bạn có muốn giành lấy hay không, có dám giành lấy và sẽ giành lấy hay không?

Chúng ta cần phải hiểu rằng, thiết thực mới là “giai điệu chính của cuộc đời”, mới là con đường duy nhất để đi tới thiên đường. Thiết thực là chỉ kiên trì đi những bước vững chắc, tự tin trên con đường dẫn tới thành công. Nó là cơ sở, là tiền đề để làm người, để thành đạt trong cuộc sống và sự nghiệp. Thực sự cố gắng làm tốt công việc quan trọng, thì có thể mở được cánh cửa của thành công. Bởi vì một khi chúng ta đã cho là quan trọng thì khẳng định là đã được thực tiễn kiểm nghiệm rồi. Chẳng hạn đối với doanh nghiệp, thì nhân tài, chất lượng sản phẩm, thương hiệu, thị trường là những yếu tố vô cùng quan trọng. Điều này đã được chứng minh ở nhiều doanh nghiệp.

Đa số chúng ta đều có khả năng phân biệt rõ việc nào là quan trọng, mọi người đều biết tầm quan trọng của nó, đáng tiếc là khá nhiều người chỉ làm những việc quan trọng khi cần phải làm, mà thiếu đi lòng quyết tâm và nghị lực duy trì thường xuyên, kết quả là chỉ gần tới thành công chứ không đạt được thành công; từ góc độ này mà nói, thiết thực là một phẩm chất kiên định không mệt mỏi.

Anh Lý là một người thành đạt trong sự nghiệp. Anh xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo. Khi ở tuổi 16, 17 anh đã mua khoai tây về bán ở chợ làng, hy vọng trả hết nợ nần, thay đổi số phận mình. Đến nay mới 33 tuổi anh đã có hai siêu thị với diện tích kinh doanh trên 2.000 m2, với 150 công nhân; anh quyết tâm đưa công ty phát triển với quy mô lớn để phục vụ nhân dân nhiều hơn.

Gia đình anh rất nghèo, người cha ốm đau luôn, gia đình anh nợ nần chồng chất, anh cả và anh trai đều đã lập gia đình, học chưa hết trung cấp cơ sở anh đã phải bỏ học để đi buôn khoai tây, anh thề rằng “mình phải thay đổi kiếp nghèo này”. Lần buôn bán đầu tiên là anh ta đạp xe mấy chục cây số để mua khoai tây về bán. Mỗi chuyến chở 100 kg, kiếm được mấy chục ngàn tiền lãi. Thồ khoai bằng xe đạp rất vất vả, có lần cả người và xe rơi xuống mương, suýt nữa thì mất mạng.

Cũng có khi anh làm thợ cắt tóc nhưng thu nhập thấp, anh luôn tìm tòi học hỏi kinh nghiệm để thực hiện mộng ước của mình. Anh thường đọc sách, đọc báo để tích luỹ kiến thức, tìm kiếm thông tin. Năm 1990, anh học làm đậu phụ, sau một tuần học được cách làm đậu phụ, anh mở cửa hàng làm đậu phụ bán cho dân làng. Nhưng bố anh kiên quyết phản đối, nói là làm đậu phụ vất vả mà chẳng kiếm được là bao. Ông đã ném hết đồ chế biến đậu phụ của anh ra ngoài đường, anh giận quá ngất đi, cấp cứu nữa tiếng sau mới tỉnh dậy. Anh đã quyết tâm làm đậu phụ, nhưng lại không có tiền, may nhờ người bạn cho vay ít tiền anh đã mua được chiếc máy xay đậu, thế là lại bắt đầu hành nghề làm đậu phụ. Hàng ngày anh bận rộn từ chiều đến sáng sớm hôm sau. Một mình anh làm được 50 kg đậu, rồi lại gánh đậu đi bán. Đôi vai anh chai lại vì phải gánh quá nặng. Cứ như vậy quanh năm suốt tháng, dù nóng nực hay giá rét, mưa gió anh đều không nghỉ. Suốt 4 năm liền vất vả, cuối cùng anh đã trả hết nợ cho gia đình. Anh được bạn bè kính nể bởi quyết tâm và nghị lực vượt khó của anh.

Sau này khi đã có vốn liếng kha khá, anh đã mở siêu thị. Vì biết nắm bắt cơ hội kinh doanh, phục vụ chu đáo, giá cả phải chăng, chất lượng hàng đảm bảo mà siêu thị của anh đã gặt hái được nhiều thành công. Sau 4 năm anh đã mở được 2 siêu thị. Mặc dù chưa tốt nghiệp trung học cơ sở, nhưng anh Lý không bao giờ ngừng theo đuổi tri thức. Trong phòng làm việc của anh có cả một tủ sách, năm 2003 anh đã theo học lớp đào tạo cử nhân chuyên ngành quản lý kinh doanh.

Người nước ngoài thường nói: “Con hồ ly tinh ngủ nhiều thì không bắt được gà”. Câu nói này nhằm răn dạy chúng ta phải làm việc chăm chỉ. Mọi thành công đều phải đổi bằng mồ hôi và cả máu nữa, những người thành đạt đều phải đầu tư thời gian và công sức, “Lấy bất biến ứng vạn biến”, mới có thể tận dụng được cơ hội, biến cơ hội thành thành quả thiết thực cho mình.

Thiết thực phải trở thành một trong những “Giai điệu chính” của cuộc đời; thiết thực phải đặt nền móng cho quá khứ, hiện tại và tương lai của bạn, phải trở thành tác phong của bạn, làm việc thật sự, sống chân thành thì mới hy vọng thành công.

Thực ra xung quanh chúng ta rất nhiều người tiềm ẩn tài năng thành đạt, nhưng họ không có duyên với “thành công”, thế là họ cho rằng ông trời không công bằng với họ, họ than thân trách phận. Vậy họ có thực sự đánh giá đúng bản thân hay không? Họ thường xuyên không muốn làm việc hết mình, họ luôn mong muốn được lợi mà lại không muốn bỏ công sức ra, họ không muốn làm những việc “nhỏ nhặt bình thường”, họ cho rằng nhưng việc đó không đáng làm, việc họ làm phải là những “công to việc lớn”. Họ cho rằng những việc nhỏ thì chỉ cần dùng “tiểu xảo”, “đầu cơ trục lợi” lấp liếm là có thể được. Họ có bình tĩnh nghĩ lại xem: Họ có thể lấp liếm được bao lâu? Một khi bị “sếp” phát hiện ra thì sẽ có ấn tượng xấu; muốn tạo ấn tượng tốt thì đòi hỏi phải có thời gian dài, nhưng ấn tượng xấu thì chỉ trong chốc lát. Mà sự thay đổi ấn tượng xấu thì rất khó, giống như tờ giấy trắng không gây ấn tượng sâu sắc bằng một phết đen lên tờ giấy đó. Cho dù lần này “sếp” tha thứ cho bạn, nhưng sau đó “sếp” sẽ không tin tưởng bạn như trước nữa, vì trong lòng “sếp” nhân cách của bạn đã có “vết đen”. Sở dĩ có những người không có duyên với thành công, thường oán trách “sếp” không biết dùng người, không thấy được tài năng của họ, chỉ giao cho họ làm những việc lặt vặt, không cho họ cơ hội thể hiện tài năng. Thực ra nguyên nhân chính không phải là “sếp” không cho họ cơ hội, mà là bản thân họ đẩy cơ hội ra “ngoài cửa”. Sự “cơ hội trục lợi” của họ trước đây đã khiến “sếp” cảm thấy họ không đáng tin cậy, không trung thành, không thành thật, không thể giao cho họ làm những việc quan trọng. Trong công ty, nếu không bao giờ được làm những công việc quan trọng thì làm sao có thể nói đến tương lai, tiền đồ chứ?

Nói như vậy không phải là cho rằng bạn có thể dùng “tiểu xảo” với đồng sự. Nếu bạn cứ cố tình làm như vậy thì kết quả cũng chẳng khác gì. Đồng sự cũng sẽ không tin bạn nữa.

Anh Cường là nhân viên kỹ thuật có trình độ cao trong một công ty, hàng ngày anh làm việc tích cực, chủ động; thái độ niềm nở, nhiệt tình với mọi người. Nhưng một hôm, chỉ vì một cử chỉ nhỏ mà hình tượng của anh bị “hạ bệ” trong con mắt đồng sự. Hôm đó trong hội trường, khá nhiều người đang ngồi chờ họp. Một người phát hiện thấy nền nhà có vết bẩn rất khó coi bèn lấy chổi để lau, lúc đó anh Cường ở trên nhìn xuống có vẻ khó chịu. Bổng nhiên anh đi lại, đòi đồng sự kia đưa chổi lau để anh lau, vì lau gần xong rồi nên anh bạn kia định lau nốt thì anh Cường tranh lấy chổi lau và lau đi lau lại chỗ bẩn. Đúng lúc đó thì “sếp” từ ngoài đi vào, thấy anh Cường đang lau nhà rất chăm chỉ “sếp” tỏ vẻ hài lòng lắm, lúc đó mọi người mới vỡ lẽ, thì ra anh ta muốn thể hiện mình trước mặt “sếp”. Từ đó người ta có ấn tượng không tốt về anh, cho rằng anh ta là người cơ hội, thích thể hiện mình trước mặt “sếp”, sống không thật lòng, thế là những ấn tượng tốt của đồng sự đối với anh trước đây đã “không cánh mà bay”.

Sự việc nếu chỉ dừng lại ở thì cũng không đến nỗi, như sự thật lại không dễ dàng như vậy. Trong số những người ở trong hội trường, có một người là người nhà của “sếp”. Vì vậy đúng như dự đoán của mọi người, ít lâu sau anh Cường cũng không được trọng dụng nữa.

Kết cục như vậy thì thật đáng ngại, sau khi bị ông chủ phát hiện ra “tiểu xảo”, thì họ đều bị sa thải, đến làm việc ở một công ty khác. Thế là màn kịch tương tự lại được diễn, chỉ có điều là thay đổi địa điểm, ở thời gian khác mà thôi. Sau nhiều năm người khác đều đã lập nên sự nghiệp cho mình, còn họ lại chỉ có thể nghĩ rằng: Công ty tiếp theo mình sẽ phải đến là công ty nào đây? Có lẽ cuối cùng họ cũng cảm thấy sự bi ai của cuộc đời mình, nhưng cũng đã muộn vì họ đã bỏ lỡ nhiều cơ hội!

Ở trường học, Khánh là người hoạt bát nhanh nhẹn được bạn bè quý mến. Nhưng điều khiến bạn bè kinh ngạc là, tốt nghiệp mấy năm rồi mà Khánh vẫn cứ lang thang ở trung tâm giới thiệu việc làm. Còn Tân, một anh bạn nhút nhát, học hành cũng thường thì lại trở thành người giám sát thị trường của một công ty lớn.

Điều này là thế nào? Chúng ta thử xem quá trình công tác của hai người trong mấy năm xem sao.

Sau khi tốt nghiệp, Khánh xin vào làm quản đốc ở một khách sạn, vì hay thể hiện mình, biết dùng “tiểu xảo” nên lúc đầu cũng được trọng dụng. Nhưng ít lâu sau, những thủ đoạn của anh ta đều bị vạch trần, ông chủ tỏ ra lạnh lùng và có ý không muốn anh ta làm việc ở công ty nữa và thế là anh ta đành ngậm ngùi “ra đi”.

Về sau Khánh lại làm ở một công ty liên doanh với nước ngoài. Vì cung cách làm việc của người nước ngoài rất nghiêm túc và coi trọng thực lực, Khánh không “chịu đựng” được nên anh ta lại thôi việc, và tiếp tục lang thang kiếm việc làm.

Còn Tân thì khác hoàn toàn. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh xin vào làm ở phòng kinh doanh của công ty điện tử. Với trình độ chuyên ngành thành thạo, Tân đã được ông giám đốc khen ngợi. Chẳng bao lâu tài năng của anh đã được “sếp” ghi nhận. Khi công ty khuyết chân quản đốc giám sát thị trường, giám đốc công ty đã giao trọng trách này cho Tân.

Sự thật đúng như mấy cô cậu sinh viên thường nói: “Sau khi tốt nghiệp chúng ta sẽ thấy sự khác nhau của mỗi người; “cá” chìm dưới đáy ao sẽ nổi lên trên mặt nước, còn những con “cá” nổi trên mặt nước sẽ chìm dưới đáy ao sâu”.

Nếu thay đổi cách suy nghĩ, bản thân bạn có trình độ cao, lại cần cù chịu khó, bất luận việc to hay nhỏ, bạn đều làm hết sức mình, không ngại khó ngại khổ. Không ngừng đặt ra mục tiêu cho mình, giám sát cổ vũ bản thân. Chúng tôi dám khẳng định, chỉ cần bạn giữ được phẩm chất tốt, bất luận ở cương vị công tác nào bạn cũng sẽ làm tốt, sẽ là người xuất sắc. Ông chủ sẽ tin tưởng bạn, dần dần sẽ giao trọng trách cho bạn, bồi dưỡng bạn thành nhân vật quan trọng trong công ty, và tài năng của bạn cũng vì thế mà được thăng hoa. Cuối cùng ông chủ trọng dụng bạn, đồng sự cũng sẽ tôn trọng bạn, quý mến bạn và họ cũng muốn gần gũi kết thân với bạn, giúp đỡ bạn, như vậy trong lòng ông chủ bạn sẽ là “ái khanh”, sẽ là nhân tài để ông ấy gửi gắm trọng trách cho bạn. Đồng sự vì thế sẽ càng yêu quý bạn và bạn trở thành “tiêu điểm” quan tâm của mọi người. Khi trở về nhà bạn sẽ thấy mãn nguyện, và có cảm giác vui sướng của người thành đạt. Đạt được điều đó là nhờ bạn cần cù chăm chỉ, sống thành thật không bao giờ “cơ hội vụ lợi”. Nếu bạn duy trì tác phong làm việc như vậy thì tương lai của bạn sẽ sáng lạn, sự nghiệp sẽ thuận buồm xuôi gió, gia đình sẽ hạnh phúc.

 

Trích trong cuốn sách: Thói quen quyết định thành bại

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Công cụ mới

Tài liệu mới