Ý tưởng khởi nghiệpĐặt tên doanh nghiệpLập kế hoạchCâu chuyện thành côngCâu chuyện thất bạiLời khuyên khởi nghiệp

Ngay dưới chân bạn là kim cương

16:05 24/09/2013 in Lời khuyên khởi nghiệp
Rodin đã từng nói: “Trong cuộc sống không phải thiếu cái đẹp mà là thiếu sự phát hiện”. Rodin là một nhà nghệ thuật vĩ đại, trong khi rất nhiều người cặm cụi khổ sở đi tìm cái đẹp thì Rodin nói với mọi người rằng, cái đẹp ở ngay bên cạnh chúng ta.

Thực tế, nhu cầu đi tìm cái đẹp và theo đuổi sự giàu có của con người là như nhau, rất nhiều người mệt mài thay đuổi nhưng cuối cùng tay trắng vẫn hoàn toàn trắng, đó là bởi những người ấy đã không phát hiện ra những tài sản tồn tại ngay bên cạnh họ. Có thể nói, trong cuộc sống không hề thiếu của cải mà chỉ thiếu sự phát hiện. Nếu bạn có khả năng nắm bắt cơ hội, cộng với sự sáng tạo của mình thì bạn sẽ rất nhanh chóng trở nên giàu có.
 
Ở Ấn Độ có lưu truyền câu chuyện về một nông dân tên là Ali. Một ngày nọ, có một vị sư già đến thăm Ali và nói như thế này: “Nếu thí chủ có được một viên kim cương to bằng ngón cái, thì thí chủ có thể mua tất cả đất đai quanh đây, nếu thí chủ có được một mỏ kim cương, thì vì sự giàu có có uy lực rất lớn, nên thậm chí thí chủ có thể đưa con trai mình lên làm vua”. Giá trị to lớn của kim cương cứ ám ảnh trong tâm trí của Ali. Từ đó trở đi, anh ta luôn cảm thấy dù có cái gì đi nữa cũng không đủ. Đêm đó Ali thức trắng đêm. Sáng hôm sau, anh bèn gọi vị sư già, xin ông chỉ dạy cho biết có thể tìm thấy kim cương ở đâu. Vị sư già muốn làm cho Ali quên hết ý nghĩ đó, nhưng Ali nhất mực không nghe, anh ta muốn kiên quyết muốn biết. Cuối cùng vị sư già đành phải nói cho Ali: “hãy lên một ngọn núi thật cao, tìm một dòng sông cát trắng. Nếu tìm thấy thì chắc chắn trong lòng cát trắng có vùi những viên kim cương”.

Sau đó Ali bán tất cả tài sản đất đai, gửi vợ con sống nhờ ở một gia đình quen trong thị trấn, tự mình đi tìm kim cương. Thế nhưng anh ta càng đi càng càng không thể tìm thấy kho báu muốn tìm. Cuối cùng thất vọng quá, anh đã nhảy xuống một biển lớn ở Tây Ban Nha tự vẫn.

Thế nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc, có thể nói, bây giờ nó mới bắt đầu.

Vào một ngày, người đã mua lại nhà của Ali, đem nhốt lạc đà vào sân sau để cho uống nước, ở sân sau có một dòng sông nhỏ. Khi cho lạc đà nhúng mũi xuống dòng nước, anh ta phát hiện trong dòng nước có một vật phát ra ánh sáng kỳ lạ. Anh ta lập tức vớt viên đá có ánh sáng rực rỡ và đem về nhà để lên giá bếp.

Một lúc sau, vị sư này lại đến thăm gia đình này. Vị sư vào cửa thì phát hiện trên giá bếp có viên đá lấp lánh sáng. Ông liền chạy đến xem và kêu lên một cách kinh ngạc: “Đây là kim cương, Ali đã về rồi!”.

“Không Ali vẫn chưa về. Viên đá này là ở trong dòng sông nhỏ phía sân sau đó” - Người mua nhà của Ali trả lời.

“Không, anh lừa tôi” – Vị sư không tin. “Vừa bước ngay vào nhà là tôi đã biết đây là kim cương. Dù bình thường tôi cũng có thể lẫn thẩn, nhưng vẫn có thể nhận ra chính xác đây là kim cương”.

Sau đó, hai người ra khỏi nhà chạy tới bên dòng sông sau và đào bới. Một lúc sau, thấy lộ một viên đá ra một viên đá còn sáng hơn viên lúc đầu. Sau đó họ còn đào lên được rất  nhiều viên kim cương từ khu đất đó. Viên kim cương nổi tiếng dâng tặng nữ hoàng Victoria cũng lấy từ đây. Trọng lượng của nó lên 100g.

Nếu Ali không rời khỏi nhà, mà khai quật ngay khu sân sau hoặc ruộng nhà mình thì mảnh đất có chứa những viên kim cương dĩ nhiên của anh ta. Thực tế phải chăng cũng như vậy? Trong cuộc sống chúng ta thường hay đi thật xa để tìm kiếm những thứ thực ra luôn tồn tại ngay bên mình. Mà cơ hội luôn luôn ở dưới chân bạn, nói một cách chính xác, cơ hội ở trong tâm trí bạn. Những cơ hội đó thường do một đầu óc tiềm ẩn trí tuệ lớn nắm bắt được, do phương pháp suy nghĩ của bạn đem lại.
 
Rượu trắng của Nhật Bản và rượu vàng của vùng Giang Nam Trung Quốc tương đối giống nhau, đều là loại rượu gạo dân dã, rất được ưa chuộng. Mùi thơm nồng đậm, vị nguyên chất, giá cả phải chăng. Nồng độ rượu thấp do đó được dân nghiện rượu rất ưa thích.

Thế nhưng, rượu gạo của Nhật Bản trước thời kỳ Minh Trị đất đục, đây là một khuyết điểm nhỏ, cho dù loại rượu này rất nổi tiếng. Rất nhiều người đã nghĩ cách để làm cho rượu trở nên trong nhưng đều không làm ra. Ở Dacu có một tiểu tượng tên là B làm và buôn rượu gạo.

Một ngày nọ, ông ta và người làm xảy ra cải vã. Người làm thuê nuôi nỗi hận trong lòng, chờ ngày báo thù. Vào buổi đêm, hắn đem tro bếp bỏ vào những thùng rượu đã ủ, hòng làm hỏng những thùng rượu, để cho chủ thua lỗ. Thực hiện xong âm mưa, tên làm thuê xấu xa bỏ đi không một lời từ biệt, cao chạy xa bay.

Sáng sớm hôm sau, B ra xưởng rượu kiểm tra. Phát hiện hiện có hiện tượng lạ trước đây chưa từng xảy ra, đó là những thùng rượu gạo vốn đục giờ trở nên trong vắt. Kiểm tra lại một lần nữa, anh ta thấy dưới đáy thùng có một lớp tro bếp. Anh ta cần biết tro bếp đó từ đâu mà có, do ai bỏ vào, mà lập tức tiến hành thử nghiệm, nghiên cứu. Trải qua không biết bao nhiêu lần cải tiến, cuối cùng anh ta đã tìm ra cách làm rượu gạo thành rượu trong, tạo ra loại rượu trong sau này bán rất chạy ở Nhật Bản.

B gần như chỉ trong một tích tắc đã làm nên loại rượu trong, giải quyết được vấn đề “nan giải” của cả nước Nhật Bản về rượu gạo. Thành công của anh ta gần như là kết quả của một linh cảm chợt xuất hiện, là sự ban ơn của thần linh. Linh cảm chợt xuất hiện này, trên thực tế là một phương pháp tư duy. Khi B nhìn thấy rượu của mình từ đục biến thành trong suốt, ngay lập tức nhìn thấy đây là cơ hội làm giàu to lớn. Có điều này là bởi vì anh ta có khả năng phát hiện ra sự giàu có tồn tại ở ngay bên cạnh mình. Có lẽ rất nhiều người đã từng nhìn thấy điều tương tự như B đã thấy, chỉ có điều họ không thể đúc kết thành kết quả. Điều này quả thật đáng tiếc. Có một câu nói rằng: “nếu lưu tâm lý để ý thì ở đâu cũng có thể học được kiến thức”, tức là ở xung quanh bạn luôn tồn tại rất nhiều kiến thức, chỉ cần bạn lưu tâm là có thể học hỏi được rất nhiều điều. Câu nói này còn có thể nói: “nếu lưu tâm thì ở đâu cũng có thể tìm thấy những kho báu quí giá”, chỉ cần bạn chịu khó tìm tòi phát hiện, biết đúc kết thì bạn luôn có rất nhiều cơ hội làm giàu và phát tài.

Rất nhiều người luôn trách móc số phận không công bằng, họ cảm thấy mình có quá ít cơ hội. Thực tế là họ không có khả năng phát hiện cơ hội và không biết nắm bắt cơ hội.

Vì thế có thể thấy rằng, người nào có khả năng tìm thấy cơ hội thì người ấy rất có tương lai. Thế nhưng, kẻ yếu là kẻ ngồi đợi chờ cơ hội đến, còn người mạnh là người biết tạo cơ hội. Những người lười suy nghĩ, không năng động thường lấy lý do không có cơ hội để tha thứ cho bản thân. Thực ra trong cuộc sống nơi đâu cũng tìm thấy cơ hội, trong mỗi bài học ở trường hợp, mỗi bài viết trên báo, ở mỗi người, mỗi phát biểu, trong mỗi lần giao dịch buôn bán…tất cả đều là cơ hội. Những cơ hội này có thể đếm đến cho chúng ta sự dũng cảm, đem đến những người bạn, và có thể giáo dục rèn luyện phẩm chất cho chúng ta. Mỗi lần thử nghiệm đều là cơ hội quí báu đối với năng lực và danh tiếng của bạn. Để giống như kẻ nô lệ Douglas có thể biến bản thân trở thành nhà diễn thuyết, nhà văn và nhà chính trị thì chúng ta phải làm như thế nào? Đối với Douglas, ngay đến thân thể cũng không phải có ông ta nữa rồi!

Trong cuộc sống ai cũng có thể gặp may ít nhất một lần. Thế nhưng khi vận may đến mà người đó không biết nắm bắt thì vận may sẽ đến rồi đi ngay, giống như gió vào cửa trước và ra bằng cửa sổ. Một vị bác sĩ trẻ đã có quá trình học tập và nghiên cứu lâu dài, có một lần gặp phải một ca phẫu thuật khó và phức tạp. Bác sĩ chính không có ở đó mà thời gian lại chẳng còn bao nhiêu, người bệnh đang kề cận cái chết. Liệu vị bác sĩ trẻ này có thể vượt qua thử thách này không? Liệu anh ta có thể thay thế được vị trí và làm được công việc của bác sĩ chính không? Cơ hội đang ở ngay trước mắt anh ta. Liệu anh ta có thể vượt qua sự bất tài và nhát gan của mình để bước vào con đường may mắn và vinh quang không? Câu trả lời sẽ do chính anh ta đưa ra.

“Có thể đi qua bằng con đường này không?” Napoleon hỏi những công nhân kỹ thuật được cử đến để thăm dò công trình được Benetton gọi là “con đường chết”. “Có thể” – câu trả lời không chắc chắn lắm. “Nó nằm ở đường giáp ranh”. “Vậy thì đi thẳng”. Chàng trai hạ quyết tâm, không hề để ý đến những khó khăn mà người công nhân công trình đã cảnh báo.

Trước khi xuất phát, tất cả binh sĩ và tư trang của họ đều được kiểm tra kỹ lưỡng. Những đồ như dép hỏng, trang phục rách, vũ khí hư hỏng đều được sửa chữa,  bổ sung hoặc thay thế ngay lập tức. Tất cả xong xuôi rồi cả đội mới đi. Tinh thần của người thống soái đã cổ vũ các chiến sĩ rất nhiều. Ánh sáng phát ra từ những chiếc thắt lưng da của các chiến sĩ phản quang trên dốc núi Aips, phản quang trên những đám mây lơ lững trên núi cao. Mỗi khi đội quân gặp phải khó khăn, thì lại nghe thấy tiếng hét xung phong vang dội cả dãy núi. Mặc dầu trong cuộc hành trình leo núi này, đâu đâu cũng có chướng ngại vật, khiến đội quân phải kéo dài đoạn đường lên tới gần 30 km, thế nhưng họ vẫn rất nghiêm túc, hàng lối ngay ngắn, và cũng không có người nào bỏ đội. Bốn ngày sau, đội quân này bất ngờ có mặt tại vùng đồng bằng của nước Ý xinh đẹp.

Khi sự việc “không thể làm được” này được hoàn thành, những người khác mới thấy rằng điều này mới đáng lẽ có thể được hoàn thành từ lâu rồi.

Rất nhiều vị thống soái cũng được trang bị đầy đủ thiết bị, công cụ và có trong tay có cả một đội quân hùng hậu, thế nhưng họ lại thiếu đi ý chí và sự quyết tâm. Còn Napoleon, ông không hề sợ khó khăn, ông đã nắm lấy cơ hội của mình một cách xuất sắc để tiến lên.

 

Trích trong cuốn sách: Bạn cũng có thể là một người giàu có.

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Công cụ mới

Tài liệu mới