Ý tưởng khởi nghiệpĐặt tên doanh nghiệpLập kế hoạchCâu chuyện thành côngCâu chuyện thất bạiLời khuyên khởi nghiệp

Không nên làm chú chim Hàn Hạo đáng thương

15:22 24/09/2013 in Lời khuyên khởi nghiệp
Vào mùa xuân có một người cơ quan ruồng bỏ liền tức giận nói rằng: Lão đây sẽ đến Thâm Quyến làm giàu không chịu uất ức nữa! Nhưng ngày hôm sau tỉnh dậy, anh ta lại đi làm như mọi ngày và thấy rằng nhẫn nhịn một chút vẫn tốt hơn. Mùa hè đến, vẫn không được lên chức, anh ta vô cùng tức tối, gặp ai cũng nói rằng ở Thâm Quyến vẫn là tốt hơn là làm việc ở đây để kiếm miếng cơm, nhưng rồi anh ta lại tự hoãn với bản thân và nói rằng để còn xem đã.

Mùa thu đến, công ty phân nhà, không có phần của anh ta, anh ta kìm nén cơn tức giận đi đến phòng cục trưởng rồi lại hậm hực quay về và tự an ủi mình rằng đợi đến cuối năm được đề bạt rồi nói. Kết quả là cuối năm đề bạt nhân sự không hề có bóng dánh anh ta, lần này dường như anh ta thất vọng hoàn toàn, còn ra vẻ gọi điện thoại cho người bạn ở Thẩm Quyến, nhưng rốt cục chẳng nên trò trống gì, lý do là trong nhà có trẻ nhỏ cần phải chăm sóc. Một năm sau, những người bị công ty không trọng dụng như anh ta ngày trước có người đã mua nhà ở Thâm Quyến, có người đã mở công ty, cũng có người mua được xe riêng, điều này càng khiến anh ta hối hận: Nếu như mình hạ quyết tâm đi Thâm Quyến sớm hơn thì sẽ không thế này, sẽ có người đẹp, xe hơi, sẽ vui vẻ tự do tự tại, nhiệt huyết trong lòng dâng cao nhưng ngay lập tức lại nguội lạnh như cũ. Kết quả là: “Ta đây sẽ đến Thâm Quyến làm giàu” trở thành câu cửa miệng để mọi người cười nhạo anh ta, còn chính anh ta cuối cùng lại cứ đắm chìm trong sự tranh chấp địa vị cơ quan mà không muốn chuyển đi.

Câu chuyện này khiến tôi liên tưởng đến chú chim Hàn Hạo. Trời vừa lạnh chú chim Hàn Hạo liền muốn dời tổ, nhưng hôm sau mặt trời xuất hiện, nó không thấy lạnh nữa, việc dời tổ cũng không nghĩ tới nữa. Kết quả là, trong một đêm mùa đông lạnh lẽo, nó đã chết cóng. Nhân vật chính trong hai câu chuyện đều có những nét giống nhau, đều muốn di dời đi, muốn phát triển nhưng đều không thực hiện ngay, mà cứ hy vọng vào ngày mai hoặc chờ đợi, xem xét và kết quả của việc ấy là tình hình hôm sau đã thay đổi cơ hội đã qua mất rồi. Một bên thì ngưỡng mộ sự thành công của người khác mà càng làm chính mình thêm sốt ruột, một bên còn thảm thê hơn nên đã không may bị chết cóng.

Những “Chú chim Hàn Hạo” như vậy nơi công sở không phải chỉ có một ! Hôm nay muốn nhảy việc, ngày mai muốn học hỏi, ngày kia lại muốn mở công ty hoặc chỉ chờ đợi xem xét, rốt cục là không làm gì cả, cứ để thời gian và cơ hội lặng lẽ ra đi. Nó nhắc nhỏ mọi người phải “hành động ngay”. Để những ngày thánh nhạt nhẽo trôi qua một cách vô ích với câu nói “cứ từ từ” không bằng theo đuổi những việc to lớn của đời người với câu nói “hành động ngay”. Dù cho có thất bại, chúng ta cũng không thể hối hận vì mình đã làm hết sức.

Ngày 10 tháng 9 năm 2002, tại đại hội Nữ doanh nhân Trung Quốc thành đạt, bà Ngô Sĩ Hồng chủ tịch tập đoàn TCL được bình chọn là doanh nhân ưu tú, là một phụ nữ có rất nhiều chuyện ly kỳ đặc sắc. Câu chuyện của bà có thể nói là một ví dụ điển hình nhất về “Con đường dẫn tới thành công”.

Trong khoảng vài năm từ 1979-1983, bà luôn bị giày vò bởi bệnh máu trắng. Sau mỗi lần hoá trị liệu, tóc bà gần như rụng hết. Khi bệnh tật qua đi, Ngô Sĩ Hồng đột nhiên cảm thấy rằng: Cuộc sống của mình chỉ có thể bắt đầu lại từ đầu bởi số mệnh có lẽ đã cho bà thời gian, dù không nhiều. Bắt đầu từ đó, bà đã hạ quyết tâm: Phải là người đứng đầu!

Vận mệnh của bà kể từ đó xuất hiện những bước ngoặt to lớn.

Một ngày vào năm 1985, Ngô Sĩ Hồng đến trước cửa nhà hàng Trường Thành tại Bắc Kinh. Cô muốn thoát khỏi nghề y tá vốn không hề có tương lai, thậm chí không đủ no ấm. Do vậy cô chỉ dựa vào một chiếc máy ghi âm và mất một năm rưỡi để hoàn thành chương trình tiếng anh của ba năm. Cô cứ chờ đợi cơ hội đến. Hiện tại cô đã có đủ tự tin và dũng khí để bước vào văn phòng đặt tại Bắc Kinh của IBM, công ty sản xuất máy tính lớn nhất thế giới.

Hai vòng thi viết và một vòng thi vấn đáp, cô đều vượt qua thuận lợi, sau cùng vị giám khảo hỏi cô có biết đánh máy không? Ngô Sĩ Hồng trả lời theo phản xạ: “Biết”. “Vậy cô có thể đánh được bao nhiêu chữ trong một phút?” – vị giám khảo hỏi:

Cô đáp lại “Yêu cầu của ngài là bao nhiêu?”. Vị giám khảo đưa ra một tiêu chuẩn, ngay lập tức cô chắc chắn nói rằng có thể. Đó là bởi vì cô quan sát xung quanh và phát hịên ra rằng trong phòng thi không hề có máy đánh chữ, quả nhiên vị giám khảo nói lần sau thi tuyển sẽ thêm phần đánh chữ.

Nhưng Ngô Sĩ Hồng vốn không hề biết máy tính là cái gì. Khi buổi thi tuyển kết thúc, cô chạy như bay về nhà, vay 170 tệ của người bạn thân để mua một chiếc máy đánh chữ. Một tuần liền không ăn, không ngủ để tập đánh chữ, đánh đến nỗi hai bàn tay mỏi nhừ tới mức không cầm nổi đữa để ăn cơm, vậy mà như một kỳ tích, cô ấy đã đạt đến trình độ của nhân viên đánh máy chuyên nghiệp. Mấy tháng sau cô mới trả hết khoản nợ nhỏ kia, nhưng điều khiến người ta không ngờ tới là công ty IBM lại không hề kiểm tra khả năng đánh chữ của cô. Về sau, Ngô Sĩ Hồng đã thoã mong ước trở thành một nhân viên bình thường của công ty nổi tiếng này. Trong những ngày làm việc tại IBM, cô chỉ đóng một vai trò vô cùng nhỏ bé là pha rót nước, lau chùi quét dọn, cô chỉ làm những công việc an toàn như thế nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhõm vì nó giải quyết được vấn đề cơm áo gạo tiền. Tuy nhiên sự thăng bằng ấy mau chóng bị phá vỡ, có lần Ngô Sĩ Hồng đang đẩy một chiếc xe ba bánh chở đồ dùng văn phòng về công ty liền bị bảo vệ chặn lại ở cổng lớn cố ý đòi kiểm tra thẻ nhân viên của cô. Ngô Sĩ Hồng không có thẻ, nên bị giữ lại ở cổng, người ra người vào công ty đều nhìn cô với con mắt khác thường, trong lòng cô cảm thấy vô cùng nhục nhã, nhưng không có cách nào nói ra, chỉ có thể âm thầm thề rằng: “Những tháng ngày như thế này sẽ không lâu nữa, quyết không cho người khá chặn mình lại ở bất kỳ cánh cổng nào”.

Có một chuyện ảnh hưởng rất lớn đối với Ngô Sĩ Hồng. Có một nữ nhân viên người Hồng Kông, cũng khá lớn tuổi, luôn luôn bắt ép người khác làm việc thay mình và Ngô Sĩ Hồng nghiễm nhiên trở thành đối tượng để bà ta bắt ép. Một hôm bà ta mặt mày hầm hầm nói với Ngô Sĩ Hồng rằng: “Nếu cô muốn uống cafê hãy nói với tôi!” Ngô Sĩ Hồng không khỏi ngạc nhiên, đầu óc mờ mịt không biết rốt cục xảy ra chuyện gì. Bà ta lại hét vào mặt cô rằng: “Nếu cô muốn uống cafê của tôi, phiền cô mỗi lần như thế hãy đậy nắp lại!”. Ngô Sĩ Hồng lúc đó mới bừng tỉnh, cô đã tự biến mình thành một kẻ hay uống trộm cafê của bà ta. Đó là một vết nhơ trong nhân cách, Ngô Sĩ Hồng lập tức nổi giận, cô gào lên như một con sư tử. Sau chuyện đó, Ngô Sĩ Hồng tự nói với mình rằng: “Sẽ có một ngày, tôi có đủ năng lực quản lý bất cứ ai trong công ty, bất luận là người nước ngoài hay người Hồng Kông”.

Cô quyết tâm thay đổi tình hình này. Từ đó mỗi ngày cô dành thêm 6 tiếng, nhiều hơn người khác để học và làm việc. Không lâu sau, trong một lần tuyển dụng, cô đã đứng đầu. Tiếp đó, sự nỗ lực đã khiến cô trở thành giám đốc đầu tiên ở nơi này. Sau đó, cô tới Mỹ và lại trở thành tổng giám đốc khu vực phía nam Trung Quốc đầu tiên của IBM.

Sự phấn đấu là không biên giới, Ngô Sĩ Hồng chưa bao giờ ngừng cố gắng để đạt được thành công. Ngày 5 tháng 2 năm 1998 cô chính thức ký hợp đồng với công ty Microsoft, đảm nhận chức tổng giám đốc Công ty Microsoft Trung Quốc. Ngày 18 tháng 6 năm 1999 sau khi từ chức tại Microsoft đến ngày 11/10 cô lại được bổ nhiệm làm thành viên Hội đồng quản trị tập đoàn TCL, phó tổng giám đốc, rồi tổng giám đốc tập đoàn sản xuất điện tử TCL. Thử nghiệm mới có thể đạt được thành công. Hãy nhớ câu nói này, biến nó trở thành nguyên tắc hành động của bạn thì thành công sẽ không còn xa nữa.

 

Trích trong cuốn sách: Bạn cũng có thể là một người giàu có

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Công cụ mới

Tài liệu mới