Ý tưởng khởi nghiệpĐặt tên doanh nghiệpLập kế hoạchCâu chuyện thành côngCâu chuyện thất bạiLời khuyên khởi nghiệp

Từ bỏ thoã hiệp dũng cảm thay đổi

15:12 24/09/2013 in Lời khuyên khởi nghiệp
Vùng biển Nam Mỹ có một loại cá sấu rất nhỏ toàn thân mọc đầy những cái gai sắc nhọn. Nó có một cách để đối phó với những loài cá lớn hơn nó gấp nhìêu lần. Sau khi bị cá mập nuốt vào bụng, nó liền cuộn mình thành một quả cầu gai, dùng những cái gai trên khắp mình vừa đâm loạn xạ khắp nơi vừa gặm nhấm thịt cá mập, khiến cá mập đâu đớn vô cùng, nhưng không có cách nào đành coi như không biết và cuối cùng bị mất mạng.

Bạn đã đọc câu chuyện ngụ ngôn này chưa: Hổ là chúa núi rùng, cả ngày chuyên ăn những con vật nhỏ như gà rừng, thỏ rùng. Có một hôm khi hổ đang ăn thì gặp một con ruồi trâu. Hổ tức giận quát lớn: “Đừng có làm phiền mí mắt ta khi ta đang ăn, nu không ta sẽ ăn thịt mi”. “Ha ha, có giỏi thì đến mà ăn”, ruồi trâu cười nhạo hổ và đậu ngay trên mũi hổ để hút máu. Hổ dùng bộ móng vuốt để vồ ruồi trâu nhưng nó lại bay lên lưng hổ, châm vòi xuyên qua lưng hổ để hút máu. Hổ giận giữ dùng cái đuôi roi sắt của mình để đuổi ruồi, ruồi trâu lại đâm vòi sâu vào da hổ, hổ nằm lăn lộn trên đất nhằm đè chết ruồi trâu. Ruồi trâu lập tức bay lên, một lát sau nó dẫn cả đàn tới và nhất loạt tấn công. Không lâu sau hổ hcỉ còn thoi thóp thở.

So với cá mập, cá sâu thật là nhỏ bé; so với hổ ruồi trâu lại càng không đáng kể gì. Trong cuộc sống kẻ địch lớn nhất của chúng ta chính là những khuyết điểm nhỏ nhặt không đáng quan tâm của mình. Chúng ta thất bại bởi chính tư tưởng coi trọng việc lớn mà quên mất việc nhỏ sinh ra những khuyết điểm nhỏ và những thói xấu nhỏ ở chúng ta, đó mới là điều chúng ta nên cảnh giác. Cách cá nhỏ ăn thịt cá lớn cho chúng ta thấy một đạo lý: Những khuyết điểm, thói xấu nhỏ của chúng ta chính là loài cá nhỏ này, nó có thể dùng phương pháp độc đáo của mình để thôn tính mục tiêu to lớn trong lòng ta. Có lúc, chỉ vì một kẻ địch rất nhỏ trong lòng mà chúng ta đã từ bỏ mục tiêu, thường xuyên thoã hiệp với bản thân, chính vì vậy mà chúng ta đánh mất rất nhiều ước mơ.

Kỳ tích sinh ra từ tín ngưỡng, giống như kỳ tích phi bạo lực mà Gandhi đã tạo ra. Gandhi là một người có vóc dáng nhỏ gầy, tính tình ôn hoà, nhưng lại có ý chí sắt đá và niềm tin vô cùng mạnh mẽ. Khi cả thế giới bị chà đạp bởi bạo lực, Gandhi đã đề nghị mọi người nên đi theo một con đường khác, đó là chủ nghĩa phi bạo lực. Ông tuyên truyền học thuyết phi bạo lực, cuối cùng đã phát động được đông đảo quần chúng nhân dân Ấn Độ. Nhờ sự cố gắng của ông, mà tinh thần của phong trào đã thay thế cho vũ trang bạo động, cầu khấn thay cho thuốc súng, im lặng thay cho tiếng bom nổ của những phần tử khủng bố. Mặc dù trong quá trình này đã xảy ra rất nhiều sự việc khiến người ta khó chấp nhận, có lúc chính Gandhi cũng cảm thấy tương lai mù mịt, không có lối thoát nhưng ông vẫn nhất quyết thực chính ước mơ của mình chứ không phải thoã hiệp với hiện thực nghiệt ngã. Chsinh khi dường như không có ai theo mình, ông vẫn đọc thầm nhưng câu thơ của Tagore thản nhiên như xưa:

“Nếu họ không hưởng ứng lời hiệu triệu của bạn, hãy tiếp tục đi, tiếp tục một mình”.

Chính khi đã giác ngộ tinh thần Gandhi, nhân dân Ấn Độ dần dần thức tỉnh đồng thời xây dựng một lực lượng lớn mạnh khiến đế quốc Anh hùng mạnh, ngạo mạn không thể không cúi đầu. Một buổi chiều lạnh lẽo tháng 2 năm 1974, mặc dù chính trị gia Churchill đã chỉ trích chính phủ Attlee rằng, trong một thời gian cấp bách như vậy lại vứt bỏ Ấn Độ và khuất phục “Yêu cầu cuồng vọng nhất của Gandhi”, nhưng nổi khổ của ông không có cách nào bộc bạch, cũng không có cách nào ngăn cản được một sự thật hiển nhiên là khi bỏ phiếu biểu quyết, hạ nghị viện với số đông áp đảo ưng thuận xu thế phát triển của trào lưu lịch sử, phê chuẩn cho nước Anh kết thúc chế độ chính trị thực dân ở Ấn Độ trước tháng 6 năm 1948. Cũng chính bởi vì Gandhi có ý chí và khả năng giác ngộ hơn người, mà người Ấn Độ nói tự đáy lòng: Gandhixuất hiện ở đâu, ở đó trở thành thủ đô của Ấn Độ.

Trên thực tế, rất nhìêu nhân vật kiệt xuất thoã hiệp với ước mơ chứ không thoã hiệp với tinh thần của hiện thực. Ngày 7 tháng 4 năm 1944 khi Schroedrer sinh ra có bà nội bên cạnh. Để cho đứa trẻ có thể khóc và hít thở bà đã phải hà hơi cho cậu bé. Thứ đầu tiên mà thế giới mang lại cho Schroedrer lại là một luồng gió mạnh táp vào mặt. Trong cuộc sống sau này, khi có bất kỳ một cơn gió lạnh nào táp vào mặt giống như luồng hơi thở của bà nội năm xưa, điều khiến Schroedrer ngay tức khắc phát huy tinh lực toàn thân. Vì Schroedrercó vóc dáng thấp bé, xuất thân hèn kém nên nhiều người coi khinh ông, ông tổng biên tập tờ “Gương sáng” Naly đã từng mắng cấp dưới rằng đưa tin về Schroedrer chỉ làm lãng phí giấy. Nhưng Schroedrer không thoả hiệp với nhận thức của ngưuời khác, ông kiên quyết nói rằng: “Tôi muốn làm tổng thống, các anh hãy chờ xem”. Theo ông: “Nếu cả đời chỉ theo đuổi một việc thì nhất định anh ta sẽ thành công.” Cuối cùng ‘vận mệnh” đã đầu hàng Schroedrer, còn Nanly lại nói ra vẻ sớm dự đoán được: “Tôi nói từ trước rồi, chàng thanh niên này rất có tài lãnh đạo”.

Những ví dụ như Schroedrer ở nước ngoài không ít.

Ngài thủ tướng Đức Kohl khi mới 17 tuổi đã nói: “Sẽ có một ngày tôi phải làm một cánh tay của châu lục này”. Sau này ông đã đi xa hơn thế. Tổng thống HànQuốc Kim Dong San khi còn trẻ đã vững tin rằng: “Người làm chính trị nếu không có ham muốn làm tổng thống thì chỉ là loại tầm thường”. Ông nói một cách không giấu giếm rằng: “Tôi làm tổng thống là thích hợi nhất”. Khi đó ông đã bị rất nhiều người chế giễu, thậm chí có người còn cho rằng thần kinh ông không bình thường, nhưng cuối cùng Kim Dong San đã làm ho tất cả những người đó phải ngậm miệng.

Thực ra, không chỉ những nhà lãnh tụ, mà ngay cả những người dân bình thường như chúng ta cũng nên tự tin vào bản thân và sự nghiệp, như vậy cho dù gặp bất cứ cửa ải khó khăn nào cũng có thể mỉm cười vượt qua. Cho dù là nguy nan, chúng at cũng có thể coi nó như một cơ hội để đến gần với ước mơ. Giống như người bị bệnh, nếu tin tưởng loại thuốc trước mắt giúp họ thoát khỏi sự khống chế của con ma bệnh tật, thì dù cho thuốc có đắng đến mấy họ cũng không để ý, nhưng nếu họ không có chú lòng tin nào đối với thuốc và người kê đơn, thì dù thuốc có ngọt, họ cũng cảm thấy “đắng”.

Khi còn đi học, không ít lần chắc chúng ta đã từng nghe thấy những lời rất sôi nổi, hùng hồn của rất nhiều bạn học, dường như mỗi người đều có một chí hướng vô cùng to lớn, trong đó không ít người đều có khí khái “Nếu bỏ qua tôi thì chẳng còn ai”. Nhưng đáng tiếc là tốt nghiệp chưa được mấy năm, sự sôi nổi đó hầu như không còn tí dấu vết nào, rất nhiều người sau nhiều lần gặp trắc trở đều “đầu hàng” hiện thực. Như cuốn “The Shawshank” đã nói: Thể chế hoá là một vật như thế này, lúc đầu anh bài xích nó, về sau anh quen với nó, để rồi cuối cùng anh không thể rời bỏ nó. Hãy nghĩ xem, cơ thể chúng ta đã có bao nhiêu phần bị thể chế hoá rồi, và ta đã buông xuôi bao nhiêu ước mơ rồi?

Thoả hiệp luôn luôn khiến cho đường thẳng ‘thu nhập” cuộc sống của chúng ta bị hạ thấp. Một nhà tâm lý học đã từng nói: “Nếu bạn vừa lòng với 1/10, thì mãi mãi bạn chỉ đạt được 1/10. Trên con đường tương lai, nhất định bạn phải thoã hiệp với ước mơ của mình”. Niềm tin đối với việc đạt đuợc thành công có tác dụng khác chắc có lẽ là thế này: “Niềm tin đúng đắn có thể không ngừng tiếp nội lực bên trong cho con người, ngày ngày nổ lực kiên trì, bạn sẽ phát hiện ra rằng chính ước mơ buộc bạn thành công”. Đúng như một vị huấn luỵên viên đã nói: “Tôi vô tình đã cạnh tranh và đánh bại đồng bào mình, nhưng tôi quyết dùng hết sức có thể, chiến thắng sự hèn yếu nhu nhược và thoã hiệp với trạng thái hiện thực, để tiến gần đến ước mơ của mình”.

Vì không thể thoã hiệp với hiện thực, một số người luôn luôn phải nếm trải nhiều đau khổ, nhưng họ không hề để tâ bởi họ biết thất bại cũng là một kiểu trả giá, thua hiện thực nhưng không hề đáng sợ, điều đáng sợ chính là thua về tinh thần và đánh mất sự tự tin. Cũng chính tâm lý coi thất bại là sự trả giá đã khiến cho họ có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời ngay cả trong màn đêm ảm đạm nhất, vì ánh sáng mặt trời đó đến từ tận sâu trong lòng, mềm yếu nhưng kiên cường.

Tiến sĩ Richard Carlson, một bật thầy trong việc khích lệ động viên, chủ trương rằng: “Lấy việc thay đổi chính mình để thay đổi một đời”

Nếu sao chép toàn bộ lịch sử nhân loại, chúng ta sẽ kinh ngạc nhận thấy rằng, cái mà chúng ta đạt được chỉ là một phần lịch sử biến hoá phát triển của loài người. Cuộc sống là thế, mỗi người đều phải thay đổi bản thân để thích ứng với sự thay đổi của môi trường, sau đó mới có quyền khiến môi trường thích ứng với mình. Những lựa chọn và quyết định của mỗi người với chính mình đều kéo theo những ảnh hưởng đến sự tồn tại của sự vật xung quanh. Có lẽ có người cho rằng bản thân mỗi ngày đều như nhau, thực ra chúng ta đang thay đổi từng giờ, từng phút. Môi trường ta sống, sự vật ta gặp, thứ ta ăn, sự việc ta nghĩ với tình trạng tinh thần và cơ thể đều có thể thay đổi chúng ta. Cũng bởi vì chúng ta không phải là máy móc; cũng bởi vì nhân tài có thể nói là có nhiều thay đổi. Cho dù đều phải thay đổi, nhưng sự ứng biến một cách bị động tất nhiên không bằng chủ động thay đổi. Đầu tiên phải thay đổi bản thân mới có thể khiến bạn nắm vững nhịp độ của chính mình, đưa bạn thẳng hướng về phía trước.

Sau đây là lời viết trên mộ của một vị giám mục người Anh: “Thời niên thiếu với tinh thần sôi nổi và nghênh ngang đắc ý, khi đó tôi đã mong ước là phải thay đổi thế giới nhưng khi tôi dần lớn lên, trải nghiệm nhiều, tôi mới thấy rằng mình không thể thay đổi thế giới, vậy là tôi thu hẹp phạm vi, quyết định phải thay đổi đất nước mình trước. Nhưng mục tiêu ấy vẫn quá lớn. Rôi tôi bước vào tuổi trung niên, không thể làm gì hơn được, tôi cố gắng thay đổi những người thân thiết trong gia đình, nhưng ông trời không chiều lòng người họ vẫn như xưa. Khi tôi ngày một già đi, rốt cục tôi cũng ngộ ra một điều: Tôi phải thay đổi chính mình trước rồi lấy mình làm gương cho người nhà noi theo. Nếu như tôi có thể làm gương cho người nhà thì có lẽ tôi cũng có thể làm cho đất nước mình tốt đẹp hơn, thậm chí sau này có thể thay đôi cả thế giới, ai mà biết được?”.

Đó là triết lý nhân sinh mà suốt đời nhiều người đã suy nghĩ và kiếm tìm, phần lớn những nhận thức đã được lĩnh hội trong đời.

Những lời trên khắc trên tấm bia mộ, đủ để thấy sự coi trọng của nhà triết gia này với chúng. Hiểu được từng câu, từng chữ, chúng ta thấy được một đạo lý: “Trước tiên phải thay đổi chính mình. Nếu chúng ta không hài lòng với hoàn cảnh xung quanh, không hài lòng với nơi ở hiện tại của mình, sẽ khiến chúng ta thay đổi chính mình. Thực ra, nhiều khi cái ngăn cản chúng ta tìm tòi và sáng tạo chính là những trở ngại về tâm lý và thói quen trong cách nghĩ. Nếu Bill Gates từ bỏ ước mơ của mình ngay lúc đầu và thoã hiệp với hiện thực cuộc sống thì sẽ không có nhà tỷ phú thế giới của ngày hôm nay! Do vậy không nên để ước mơ của bạn dễ dàng thoã hiệp với bản thân, rất nhiều người từng có hoài bão và ý chí lớn nhưng cuối cùng cũng trở thành con số không chỉ vì họ đã đầu hàng chính mình khi đối mặt với sự thay đổi, khó khăn.

 

Trích trong cuốn sách: Bạn cũng có thể là một người giàu có.

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Công cụ mới

Tài liệu mới