Ý tưởng khởi nghiệpĐặt tên doanh nghiệpLập kế hoạchCâu chuyện thành côngCâu chuyện thất bạiLời khuyên khởi nghiệp

Mc Donald ở Nhật Bản

17:09 23/09/2013 in Câu chuyện thành công

Hiện tại, Nhật Bản có hơn 10.000 tiệm ăn Mc Donald, doanh thu mỗi năm vượt qua con số 4 tỉ đô la. Ông Hazeri người tạo nên sự nghiệp huy hoàng này không bao giờ quên câu chuyện cảm động thời còn trẻ của mình.

Năm 1965, Hazeri tốt nghiệp khoa kinh tế trường đại học Waseda Nhật Bản. Sau khi tốt nghiệp, ông làm việc trong một công ty điện dân dụng. Năm 1971, ông bắt đầu tạo dựng sự nghiệp cho mình – kinh doanh tiệm ăn nhanh Mc Donald.

Mc Donald là tập đoàn kinh doanh thức ăn nhanh nổi tiếng thế giới. Để trở thành một mắc xích trong dây chuyền kinh doanh của tập đoàn, cần phải có một năng lực tài chính khá mạnh. Còn Hazeri lúc bấy giờ chỉ là một thanh niên trẻ mới ra trường được vài năm. Đương nhiên, ông không thể đáp ứng nổi những yêu cầu khắt khe của tập đoàn này, đó là phải có 750 nghìn đô la tiền mặt và sự bảo lãnh của một ngân hàng có quy mô trung bình trở lên.

Lúc này, Hazeri chỉ có trong tay số tiền 50 nghìn đô la ít ỏi. Ông dự đoán được trước được tiềm lực phát triển to lớn của thức ăn nhanh tại Nhật Bản. Vì thế ông quyết tâm xây dựng dây chuyền các cửa hàng bán thức ăn nhanh ở Nhật Bản bằng mọi giá. Thế là ông chạy đôn chạy đáo để vay mượn tiền.

Nhưng sự việc lại trái với ý nguyện của con người, trong vòng 5 tháng trời ông chỉ mượn được 40 nghìn đô la. Đối mặt với sự chênh lệch quá lớn về vốn, nếu là những người bình thường thì họ đã sớm có ý định bỏ cuộc. Nhưng Hazeri vẫn quyết tâm theo đuổi đến cùng.
Vào một buổi sáng đẹp trời, ông ăn mặc chỉnh tề, quần áo vét, giầy da, một cách tự tin bước vào văn phòng làm việc của ông chủ tịch Hội đồng quản trị ngân hàng HSBC.

Với thái độ hết sức chân thành, Hazeri đã trình bày kế hoạch kinh doanh của mình và mong được sự giúp đỡ của ông Chủ tịch Hội đồng quản trị. Sau khi kiên nhẫn lắng nghe Hazeri, ông Chủ tịch Hội đồng quản trị ngân hàng nói: “Anh cứ về đi, để tôi suy nghĩ đã”.
Nghe câu nói đó, Hazeri hơi thất vọng. Nhưng khi trấn tĩnh lại, ông nói: “Ngài có muốn nghe tôi nói quá trình tích luỹ 50 nghìn đô la của tôi không?”. Ông Chủ tịch Hội đồng quản trị nói: “Anh nói đi”.

“Đó là kết quả của sự tiết kiệm đều đặn hàng tháng trong suốt 6 năm trời của tôi”, Hazeri nói, “Trong 6 năm, tháng nào tôi cũng quyết tâm tiết kiệm một nửa số tiền lương nhận được. Có nhiều lúc tôi phải đối mặt với cảnh thiếu tiền, nhưng tôi vẫn nghiến răng chịu đựng. Có nhiều lúc, tôi gặp phải khó khăn, cần đến những khoản tiền ngoài dự kiến, nhưng tôi vẫn gởi tiền vào tài khoản không thiếu một xu, thậm chí còn phải đi vay mượn khắp nơi. Tôi phải làm như thế, bởi vì, ngày rời khỏi cổng trường đại học, tôi đã tự hứa với bản thân: Trong vòng 10 năm tôi phải để dành được 100 nghìn đô la, sau đó dùng số tiền đó để gây dựng sự nghiệp. Tôi tin tưởng rằng, những người làm tốt chuyện nhỏ thì mới có thể làm được chuyện lớn. Bây giờ cơ hội đã đến, tôi nhất định phải sớm nắm bắt lấy nó”.

Hazari nói liền một mạch trong vòng 20 phút. Ông Chủ tịch Hội đồng quản trị càng nghe càng chăm chú. Ông còn hỏi Hazeri địa chỉ của ngân hàng mà Hazeri gửi tiền. Sau đó, ông nói với Hazeri: “Được rồi, chàng trai. Chiều nay tôi sẽ có câu trả lời cho anh”.

Tiễn Hazeri về, ông chủ tịch hội đồng quản trị lập tức lái xe đến ngân hàng đó, đích thân tìm hiểu quá trình gửi tiền của Hazeri. Sau khi nhân viên ngân hàng hiểu rõ ý định của ông, cô nói: “Ồ, ông muốn hỏi về Hazeri phải không? Đó là một chàng trai lễ phép và có nghị lực nhất mà tôi từng gặp. Sáu năm nay, cho dù có xảy ra chuyện gì anh ấy vẫn đến gửi tiền vào ngân hàng chúng tôi. Rất đúng hẹn. Nói thực lòng, một con người nghiêm túc như anh ấy tôi phục sát đất”.

Nghe nhân viên ngân hàng nói xong, ông Chủ tịch Hội đồng quản trị rất xúc động. Ông lập tức gọi điện cho Hazeri và thông báo cho anh ấy biết, ngân hàng của ông sẽ cho anh ấy vay vốn lập nghiệp mà không cần bất cứ điều kiện gì. Hazeri bèn hỏi lại ông ấy: “Xin hỏi, tại sao ông lại quyết định giúp đỡ tôi?”

Từ đầu dây bên kia, ông ấy nói: “Năm nay tôi đã 58 tuổi, chỉ còn 2 năm nữa tôi sẽ về hưu. Nói về tuổi tác tôi gấp đôi anh. Nói về thu nhập tôi gấp 30 lần anh. Nhưng cho đến hôm nay, số tiền gửi ngân hàng của tôi vẫn chưa nhiều bằng của anh. Tôi quen tiêu xài hoang phí. Chỉ cần nói đến chuyện đó thôi, tôi đã cảm thấy hối hận và khâm phục anh. Tôi dám chắc rằng, tiền đồ của anh rất xán lạn. Chàng trai, hãy cố gắng lên nhé!”.

Lời bình:

Lòng quyết tâm chính là tài sản lớn cho sự khởi đầu khát vọng kinh doanh của bạn.

 

Trích trong cuốn sách: Trích cuốn: Biết người biết mình

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Tư vấn gần đây

Công cụ mới

Tài liệu mới