Ý tưởng khởi nghiệpĐặt tên doanh nghiệpLập kế hoạchCâu chuyện thành côngCâu chuyện thất bạiLời khuyên khởi nghiệp

Hãy đặt mấu chốt ở chỗ “phải làm thế nào?” chứ không phải “có làm được hay không?”

11:34 16/09/2013 in Lời khuyên khởi nghiệp
Câu chuyện “Ba tham” của Bob và Procter nói với chúng ta rằng chúng ta có thể làm bất kỳ việc gì, chỉ cần chúng ta chú ý rằng “làm như thế nào”, chứ đừng suy nghĩ “điều này làm không nổi”.
Hãy đặt mấu chốt ở chỗ “phải làm thế nào?” chứ không phải “có làm được hay không?”
Sau ảnh hưởng của một cơn bão lớn, thị trấn nhỏ Baltic có 12 người chết, tổn thất tài sản hơn 10 triệu đồng. Procter và Bob, phó chủ tịch đài truyền hình Wireless muốn sử dụng đài truyền hình làm phương tiện để giúp đỡ những người dân gặp nạn. Bob cho gọi tất cả những nhân viên hành chính của đài truyền hình Wireless đến văn phòng mở cuộc họp. Ông viết trên bảng 3 số “3” rồi nói: “Các bạn thử nghĩ xem chúng ta làm thế nào để có thể dùng 3 tiếng trong vòng 3 ngày quyên góp được 3 triệu đồng đi giúp người dân tại thị trấn Baltic. Cả hội trường im lặng, cuối cùng có một người nói: “Bob ông bị sao vậy, kế hoạch này không thể thực hiện được”.

Bob trả lời: “Đợi chút, tôi không hỏi các bạn có thể làm được không” hoặc “Chúng ta nên hay không nên làm” tôi chỉ muốn hỏi các bạn: “Có muốn làm không”. Mọi người đều đồng thanh nói: “Chúng tôi đương nhiên là muốn làm rồi”. Thế là Bob vạch ra bên dưới 3 từ và 2 con đường. Một bên viết: “Vì sao không làm được?” bên kia viết: “Làm như thế nào?”. Bob đánh dấu 2 dấu hỏi to bên dưới hàng chữ “Vì sao không làm được” và nói “Chúng ta không có thời gian để nghĩ vì sao ta không làm được, bởi những điều đó không có ý nghĩa gì cả. Quan trọng là chúng ta nên tập trung suy nghĩ, viết ra những kế hoạch cụ thể có thể giúp ta đạt được mục tiêu. Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu, chỉ đến khi nào chúng ta nghĩ ra cách làm thì mới được về”. Trong hội trường bao trùm một không khí im lặng, một lúc sau có người nói “Chúng ta hãy mở một kênh phát thanh truyền đến mọi nơi ở Canada”. Bob nói “Đây là một kế hoạch tốt” và dùng bút viết xuống bên dưới. Rất nhanh sau đó lại có người đưa ra ý kiến: “Kênh phát thanh này có lẽ rất khó phát trên toàn Canada bởi vì chúng ta không có nhiều đài truyền hình”. Đây thực đúng là một khó khăn lớn, bởi vì họ chỉ có đài truyền hình truyền từ Ontair o đến Quebec. Bob hỏi lại: “Vậy chúng ta không có đủ đài truyền hình phải không?” Đây quả thật là một vấn đề rất khó, bởi vì tất cả các đài truyền hình đều cạnh tranh nhau rất kịch liệt.

Bỗng nhiên có người nói: “Chúng ta hãy nhờ Havayken và Robertson của đài phát thanh Wireless giúp đỡ tổ chức chương trình này”. Ngay sau đó nhiều ý kiến hay đã được đưa ra. Sau cuộc thảo luận, họ đã nhận được sự đồng ý của hơn 50 đài truyền hình. Không có người nào từ chối, chỉ cần cứu được người dân gặp nạn, họ sẵn sàng đồng lòng với nhau. Kết quả là trong vòng 3 tiếng đưa chương trình lên truyền hình, họ đã quyên góp được 3 triệu đồng trong vòng 3 ngày.

Chỉ đến khi nào bạn bỏ được suy nghĩ là không thể làm được một điều gì đó, bạn mới có đủ tự tin để thực hiện. Jane là một giảng viên đại học, cô sắp về hưu. Một hôm cô yêu cầu sinh viên đang nghe bài giảng cùng cô viết ra những việc mà họ cho rằng mình không thể làm được. Mỗi người đều viết ra. Ví dụ: “Tôi không thể trồng cây chuối được quá 10 phút, tôi không thể chịu được khi chỉ ăn 1cái bánh…v..v.. Jane viết rằng cô không có cách nào mời được mẹ của Pohin đến dự cuộc họp phụ huynh, không thể làm cho Jacle thích cô, cô không thể dùng hình phạt để quản giáo Mike. Sau đó mọi người bỏ những điều họ viết vào một thùng giấy nhỏ và chôn nó tại một góc sân nhỏ ở sân vận động của trường. Jane đứng trước ngôi mộ đó và làm ra vẻ từ biệt, cô nói: “Các em thân mến, hôm nay tôi rất vinh dự được mời các em tham gia buổi lễ tang của ngài “Không làm được”. Khi ngài sống trên đời này, ngài đã tham dự quá nhiều vào cuộc sống của chúng ta, và là người có ảnh hưởng nhiều đến chúng ta. Bây giừo, tôi hy vọng ngài “Không làm được” an giấc ngàn thu, hy vọng em của ngài là “Tôi có thể” sẽ tiếp tục sự nghiệp của ngài. Xin ngài “không làm được” an giấc, hy vọng sự ra đi của ngài có thể khuyến khích nhiều người đứng dậy, tiến lên phía trước. Amen!”

Sau đó Jane mang bia mộ bằng giấy của ngài “Không làm được” treo tại phòng học. Mỗi khi có học sinh nào vô ý trả lời: “Em không làm được”, cô liền chỉ về phía tờ giấy tượng trưng cho bia mộ của ngài “Không làm được”, học sinh của cô liền nghĩ tới cái chết đó, và cố nghĩ ra biện pháp giải quyết tốt nhất. Bài học Jane dạy cho học sinh thực tế là một bài học mà tất cả chúng ta đều nên học tập. Nếu như khi làm bất kể việc gì mà trong đầu chúng ta có suy nghĩ không làm được nó thì chính suy nghĩ đó đang tác động đến chúng ta. Còn nếu bạn có quyết tâm “Sẽ làm được và muốn làm” đó sẽ là động lực tích cực, giúp bạn dũng cảm đưa ra quyết định.
 

Trích trong cuốn sách: Làm thế nào khia lựa chọn sai.

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Công cụ mới

Tài liệu mới