Ý tưởng khởi nghiệpĐặt tên doanh nghiệpLập kế hoạchCâu chuyện thành côngCâu chuyện thất bạiLời khuyên khởi nghiệp

Những công việc kinh doanh không vệ sinh hái ra tiền

08:29 16/09/2013 in Câu chuyện thành công

Bạn có muốn tìm niềm vui tột cùng không?Hãy bắt đầu sự nghiệp của mình với những công việc khiến người khác phải rùng mình.

Công việc mưu sinh của Jay Villemartte là vệ sinh, làm sạch sẽ những bộ xương cốt _hầu hết là của động vật và con người. Ông ta sở hữu một công ty với tên là Công Ty Sọ Quốc Tế Không Gíơi Hạn và luôn khiến người ta phải tin rằng trong công ty ông không hề có một giây phút buồn tẻ nào.Chúng ta sẽ lưu ý lời ông ta nói.Tóm lại,hôm thì công ty ông vệ sinh sọ của một con khỉ đột, hôm thì khách hàng lại là sọ của con sóc chuột, hươu cao cổ hoặc của con người.

 



Nhưng điều đó không có nghĩa là ông ta luôn vui vẻ làm việc với các khách hàng của công ty. Người giám đốc 41 tuổi này thừa nhận rằng:” Chúng tôi không thích làm việc đó trên con người,”. ”Nhìn chung thi tất cả chúng tôi đều có cảm giác như thế cả”. Như vậy có phải là bởi vì do những thứ đó bẩn, khó ngửi, gây buồn nôn chăng?

“Không, không phải vậy đâu”. Ông Villemartte khẳng định như thế.” Dù sao thì chúng cũng chỉ là những bộ xương. Chúng tôi không phiền khi đó là của con người. Nhưng trong cơ thể con người có quá nhiều chất béo do những thức ăn mà họ ăn như các loại bánh snack, khoai tây chiên, ham-bơ-gơ. Chúng tôi làm việc rất nhiều trên những bộ phận của cơ thể con người và chúng mang một mùi giống hệt nhau. Nhưng con người, giống như loài gấu, cũng có một mùi đặc trưng riêng của loài mình.” Ông Villemartte giải thích cặn kẽ rằng đó không phải là mùi của những xác chết mà nó giống như mùi của thức ăn bị ôi thiu để lâu ngày trong chạn. Nếu như đối với bộ xương người, công ty ông phải trả cho các công nhân trong vùng là 7.500 đô la cho viêc vệ sinh chúng thì bộ xương gấu thì tốn ít chi phí hơn thế nhiều lần.

Kinh tởm, gớm ghiếc, bẩn thỉu, đáng ghét. Trong những tính từ này thì theo bạn nghĩ tính từ nào là phù hợp với những công việc kinh doanh như thế này? Các ngành công nghiệp không được ưa chuộng nhiều - liên quan tới các loại rác thải như rác cống, rác nhà bếp, đầu lâu - có thể tìm thấy sự tương đồng ở một vài điểm. Hầu hết chúng luôn đóng những vai trò quan trọng cần thiết đối với xã hội, và chúng là những ngành công nghiệp thường làm giàu cho những người chủ của mình. Nhưng có gì ngạc nhiên hơn thế không?

Chủ của những công ty này thật sự rất hài lòng với công việc kinh doanh của họ. Thực ra có thể họ còn hạnh phúc hơn bạn.

Thoạt đầu, có thể bạn nhìn đến công ty Sọ Quốc Tế Không Gíới Hạn ở thành phố Oklahoma, hẳn đó là một trong những việc kinh doanh duy nhất trên thế giới chú trọng đến việc vệ sinh sọ người và động vật và nghĩ rằng “Ồ, tôi ước gì nó là hữu hạn. Ai lại muốn một cái đầu lâu cho dù nó được cọ rửa sạch sẽ như thế nào?” Nhưng các viện bảo tàng, ngành thú y, các trường y dược hoặc các nhóm giáo dục khác có thể cảm thấy bị xúc phạm với đánh giá này. Công ty của Villemarette đã có đủ nhân sự, nhưng thực sự ông ta vẫn cần thêm 13 nhân viên chính thức và 2 nhân viên làm việc bán thời gian vì tham vọng của ông ta chính là tăng doanh số bán hàng năm nay vượt 2 triệu đô la. Và tất cả bắt đầu khi ông ta tìm thấy một đầu sọ của con chó trong rừng lúc lên 7 tuổi. Sau đó, sau khi tìm thấy một cái sọ mèo, ông ta bắt đầu nghiên cứu những đặc điểm giống nhau, tất cả chúng đều bị những con rệp sinh học kìm hãm lại. Ông ta sớm tự thừa nhận rằng mình là kẻ nghiện đầu sọ.

Ông ta thú nhận rằng đó là một nghề khác thường. Villemarette đùa rằng: ”Ban đêm, vợ tôi thường khóc một mình bởi vì tôi bắt đầu với công việc vệ sinh đầu sọ”. Chúng tôi nghĩ ít nhất đó là câu nói đùa của ông ta. Trong bất cứ tình huống nào thì bây giờ vợ ông không khóc và Villemarette thì sướng rơn như thể tìm được cái sọ trai - nếu con trai có sọ.

Mike Rowe, ông chủ của Những Công Việc Bẩn Thỉu trên kênh Discovery Channel nói rằng thái độ của Villemarette không có gì là khác thường cả. Rowe đã đề cao Sọ Không Giới Hạn trên những chương trình của ông ta, và ông ta cũng đã gặp gỡ những vị giám đốc và những công nhân làm những công việc không đươc sạch sẽ cho lắm. Những vị khách này đã để lại ấn tượng khá mạnh cho ông ta, đặc biệt là khi ông ta nhận thấy họ đã vui như thế nào, thậm chí là luôn theo đuổi công việc, kể cả những người đảm nhiệm vị trí thấp nhất trong công việc. Thực chất, có rất nhiều người chủ có thể học được từ nhân viên của mình những đức tính tốt đẹp bởi họ đã hoàn thành tốt những công việc mà mọi người cho là vất vả, kinh tởm, dơ bẩn nhất trong các loại công việc.

“Hầu hết những người này đều cảm thấy công việc tạm bợ này thì thú vị hơn, thích hợp hơn và ổn định hơn là những người tôi gặp không làm công việc này” Rowe phát biểu. Ông nghĩ rằng điều đó phần nào là do những công việc này bắt đầu và kết thúc trong khoảng thời gian có thể dự đoán được. ”Bạn có được một cuộc sống cân bằng hơn. Khi bạn trở về nhà, bạn không phải đem theo cả công việc ở công ty về nhà giải quyết.”

Cộng với việc tổ chức chương trình, Rowe đàm thoại với 500 công ty về sự khác biệt giữa công việc của họ và những công việc không vệ sinh. ”Có hàng tấn sự thật khiến người đào mương có thể nhìn xuống hố mương của họ và nói rằng:” Đó là hố mương của tôi. Vào buổi sáng thì không có cái hố này, nhưng bây giờ thì nó đấy,” trong khi đó hàng loạt người thành đạt vào lúc tan ca, khi họ nhìn xuống bàn làm việc của mình thì nó vẫn y như thế - giống như lúc sáng” - ông ta phát biểu.”Chính điều đó khiến cho bạn kiệt sức hoàn toàn”.

Tìm sự thú vị trong những thứ thối rữa

Đó có thể là lý do tại sao Robert Weitz, đồng sở hữu Nhóm Môi Trường RTK ở Stamford, Connecticut, thích thú với công việc kinh doanh của mình - đó là kiểm nghiệm mốc, than chì, khoáng chất và chất lượng không khí trong nhà và nhiều thứ nữa. Ông ta cũng có một cái bàn làm việc với hàng đống giấy tờ cần phải xem duyệt và những con số cần phải giải quyết, nhưng ông ta cũng thường xuyên - thường là 5 tới 6 lần một tuần - du lịch tới những cánh đồng. Và điều đó sẽ chẳng bao giờ là buồn tẻ cả.

“Chúng tôi không bao giờ biết chúng tôi sẽ gặp những gì mỗi ngày.” Weitz nói_ông ta đã 48 tuồi va xây dựng những ngôi nhà trước khi chính bản thân ông ta đắm chìm trong những thứ bào mòn những ngôi nhà. “Chúng tôi có một địa chỉ và một thị trấn, và đó là tất cả những gì mà bạn biết.”

Ông ta nhớ là đã đi đến một nơi ở rất giàu có_nơi mà người chủ nhanh chóng đưa cho ông ta đồ bảo hộ nhằm bảo vệ bộ đồ của ông ta.”Tôi biết tôi đang trong tình trạng rắc rối ở thời điểm đó” Weitz nhớ lại. Ông đã bò trong một khoảng không cao 18 inch dẫn tới kho, nơi mà ông kiểm tra mốc và bò lê lết trong đống bẩn thỉu, lần từng bước qua xác chết của những con chuột, băng qua những đống phân của chuột chũi và những mảnh vỡ bóng đèn. Nhưng Weitz lại xem đó là dịp may của mình. Ông ta ở ngay đó chụp ảnh và thu thập thông tin cho công ty đấu thấu và sau đó dọn dẹp lại mọi thứ.

Lặp lại ý kiến của những giám đốc công ty vệ sinh đầu sọ, Weitz vui vẻ phát biểu rằng “Tôi yêu thích công việc của mình. Tôi nghe nhiều người nói rắng: ‘Tôi ghét phải đi làm’, và tôi nghĩ là: ’Thế thì làm sao mà bạn có thể làm việc đươc khi mà bạn chán ghét nó?’ Phần nào đó thông cảm với điều đó, Weitz nói, biết được ông ta có thể giúp đỡ những người chủ khác với những trẻ em bị bệnh hen suyễn hoặc những gia đình bị nhiễm chất phóng xạ, một loại bệnh ung thư gây ra bởi gas. Ông ta cũng bắt gặp hình ảnh của những người, từ Giám Đốc Điều Hành giàu có và ngôi sao điện ảnh đến những mảnh đời kém may mắn như trẻ em nghèo trong những khu ổ chuột. Khi Weitz làm nhiệm vụ kiểm tra độ chì trong một khu dân cư thu nhập thấp và thấy những lỗ hổng trên tường do chuột trong phòng ngủ của những đứa trẻ, ông biết ít nhất là ông đang làm điều gì đó có ích cho chúng.

Những việc ông ta làm còn do niềm đam mê sinh vật học. ”Có rất nhiều loại mốc khác nhau” Weitz nói. ”Thật là thú vị. Chúng tôi xác định được khoảng một ngàn mẫu trong công nghiệp, và có lẽ có khoảng hàng trăm ngàn loại. Cái cách mà mốc phát triển rất kỳ lạ. Tôi biết đối với một số người khác thì nó thật ghê tởm, nhưng đối với tôi điều đó thật thú vị.”

Nếu không có gì khác, làm việc trong một môi trường dơ bẩn không giúp được gì nhưng nó có thể rèn luyện óc hài hước ở nơi làm việc. Brian Scudamore, giám đốc điều hành 36 tuổi của 1800 Junk, sở hữu vốn được phép kinh doanh là 65 triệu đô la ở Bắc Mỹ, nói rằng công ty của ông ta là nơi đấu tranh giữa những tài xế xe tải trong hành trình tìm kiếm những thứ lạ lùng nhât. “Đó thật sự tạo ra quyền được khoe khoang.” - Scudamo nói như vậy - chính ông ta là người trong những ngày đầu tiên của công ty đã tháo phích cắm tủ lạnh đầy mùi hôi thối, mùi cá hồi bị thối rữa. Trong khi đó, ông chủ kinh doanh của ông ta và đội ngũ nhân viên của họ lại ở trong vô số những tình huống kỳ quặc, bao gồm việc dọn dẹp kho đồ của những nhân viên lễ tang và kéo những 18.000 lon cá mòi hết hạn sử dụng.

Dọn dẹp trên phương diện tài chính

Một lý do mà các chủ sở hữu có thể phát tài bởi những công việc không lấy gì là dễ chịu và sạch sẽ này là có quá ít người làm những công việc đó, Rowe nói, ông ta là người mấy năm về trước đã tận dụng các kỳ nghỉ hè để những công việc kém hấp dẫn như xây dựng, lợp nhà và đào huyệt. ”Có rất nhiều lợi ích khi đi vào những con đường ít người lựa chọn,” Rowe xác nhận. ”Những cơ hội tốt nhất trên thế giới thường ở những nơi khó thấy. Một vài chủ sở hữu giỏi tôi gặp đã bắt đầu tìm kiếm cơ hội, và hiển nhiên là bạn phải tìm kiếm cơ hội ở những chỗ mà người ta không chú ý tới. Bạn không thể tìm thấy chúng ở con đường chính.”

Rowe dẫn ra sự nổi lên của những chủ sở hữu banh golf, những người mang bình dưỡng khí và bơi qua ”vũng bùn đầy mêtan, mò mẫm và vớt những trái banh bằng vợt, sau đó bán chúng trên mạng với giá từ 25 đến 70 cent.Tôi biết hai người trong số họ đã thành công, năm ngoái đạt doanh thu bán hàng là một triệu rưỡi đô la.”

Rowe cũng bị ấn tượng bởi người nông dân nuôi lợn ở Las Vegas, người mà Rowe đã nói tới trong chương trình của mình.Người nông dân thu lượm những thức ăn thừa để làm thức ăn cho lợn. Những con lợn được chăm sóc bằng thứ thức ăn đó béo hơn những con lợn thông thường. Ông Rowe cũng rất có hứng thú với câu chuyện của người đàn ông “dùng phân bò làm chậu hoa. Thứ phân đó giàu dinh dưỡng hơn và dễ bị các vi khuẩn phân hủy, vì thế bạn có thể trồng cả chậu.” Rowe giải thích rằng những ông chủ đó thu nhặt phân bón từ hàng trăm con bò, phơi khô thứ phân đó, thổi khí vào và sử dụng chúng thông qua một hệ thống cho đến khi ông ta có được một cái chậu. ”Ông ta phát đạt nhờ phân bò,” Rowe nói, ”Vì thế, về cơ bản, tóm lại là bạn cần có phân bò, những thức ăn không dùng tới và những trái banh golf bất kỳ thì đã có thể mang lại cho bạn môt gia tài rồi.”

Rowe và những người khác đang vầy trong bùn và phân chuồng, có lý. Những công ty này có thể rất dơ bẩn nhưng công việc kinh doanh này có thể làm cho người chủ trở nên giàu có. Nói một cách khác, đó là một công việc không sạch sẽ nhưng chỉ có những người đủ thông minh mới có thể đảm đương những công việc đó.

Theo Quantrikinhdoanh.com.vn

 

0 Comments

Đăng nhập

Hỏi Chuyên gia Quantri.vn

Trong trường hợp đã là thành viên: Đặt câu hỏi miễn phí với chuyên gia Quantri.vn. Câu hỏi của thành viên sẽ được trả lời trong vòng 7 ngày. Trong trường hợp khẩn cấp, vui lòng liên hệ (08).22.49.49.49 Đặt câu hỏi
Tìm kiếm câu trả lời trước khi đặt câu hỏi

Danh sách chuyên gia

Tư vấn gần đây

Công cụ mới

Tài liệu mới